Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Cô vợ Dược Sĩ. ( NTR )

Lượt xem: 4126

Tkhdy

Đang Bú Sữa Mẹ
26/1/26
38
19
9
25
An Giang
VND
0
Tín dụng
102
Phần 4


Một năm trôi qua kể từ ngày Kim Yến chính thức khép lại những rối ren tình cảm ở thành phố. Cô không còn liên lạc với Hoài Phong hay bác sĩ Khoa. Cuộc sống ở ấp Bình An, Kiên Giang dần trở nên ổn định. Nhà thuốc nhỏ mang tên cô đã có lượng khách quen đều đặn. Doanh thu đủ để cô thuê thêm một nhân viên part-time vào buổi chiều, đủ để gửi tiền về cho bố mẹ và vẫn dư ra một ít tiết kiệm. Yến ít khi nghĩ đến chuyện yêu đương. Cô bảo mình cần thời gian để làm hòa với chính mình trước.


Mùa khô năm ấy, dự án cầu đường vượt biển nối Rạch Giá với các xã ven biển được đẩy nhanh tiến độ. Công trường lớn cách ấp Bình An khoảng mười lăm phút xe máy. Nhiều kỹ sư, công nhân từ các tỉnh khác kéo về ở trọ. Trong số đó có Nguyễn Khôi, 26 tuổi, kỹ sư cầu đường, phụ trách giám sát hạng mục kết cấu nhịp chính.


Khôi cao 1m75, thân hình gầy nhưng rắn chắc vì thường xuyên đi lại trên công trường. Khuôn mặt sáng, da ngăm nắng, mắt nhỏ nhưng nhìn rất tập trung, tóc cắt ngắn gọn. Anh nói năng chậm rãi, ít cười nhưng khi cười thì rất tươi. Khôi thuê phòng trọ ở gần chợ xã, cách nhà thuốc của Yến chỉ năm phút đi bộ.


Họ gặp nhau lần đầu vào một buổi chiều thứ Sáu. Yến đang ngồi sau quầy ghi sổ thì một người đàn ông mặc áo bảo hộ màu cam bước vào, tay còn dính bụi đất.


— Chị ơi, cho anh hỏi có bán thuốc đau đầu và dầu xoa bóp không?


Giọng anh trầm, hơi khàn vì nắng gió. Yến ngẩng lên, mỉm cười lịch sự:


— Có ạ. Anh đau đầu lâu chưa?


— Từ sáng. Ngoài công trường nắng quá, chắc bị cảm nhẹ.


Yến hỏi thêm vài câu về triệu chứng, rồi lấy thuốc hạ sốt, vitamin C và một chai dầu gió. Khi tính tiền, Khôi để ý đến biển hiệu nhỏ trên quầy: “Nhà thuốc Kim Yến”.


— Chị tên Yến hả? Anh tên Khôi. Mới chuyển về đây làm cầu vượt biển.


Yến gật đầu:


— Dạ, em Yến. Anh làm ở công trường bên kia đường lớn phải không?


— Đúng rồi. Mai mốt chắc còn ghé chị nhiều đây. Công trường hay thiếu thuốc lặt vặt lắm.


Đó chỉ là cuộc trò chuyện ngắn. Khôi nhận thuốc, cảm ơn, rồi đi. Yến không nghĩ nhiều. Khách công trình ghé mua thuốc là chuyện bình thường.


Ba hôm sau, Khôi quay lại. Lần này anh mua thêm băng keo cá nhân và thuốc đau bụng. Anh đứng thêm vài phút, hỏi Yến về đường đi đến chợ hải sản ngon. Yến chỉ đường, đồng thời giới thiệu quán bún nước lèo gần đó. Khôi cảm ơn, nói sẽ thử.


Tuần sau, vào ngày nghỉ của công trường, Khôi lại xuất hiện. Lần này anh không mua thuốc. Anh đứng ngoài cửa, do dự một lúc rồi bước vào:


— Chị Yến, hôm nay anh rảnh. Chị có biết quán nào ăn tối ngon mà không đông quá không? Anh mới đến, chưa quen chỗ nào.


Yến ngạc nhiên nhưng vẫn trả lời:


— Gần đây có quán cơm nhà của dì Tư, đồ ăn đơn giản nhưng sạch. Hoặc nếu anh thích hải sản thì đi thêm năm phút nữa có quán của chú Bảy.


Khôi nghĩ một lúc:


— Vậy chị… có thể chỉ đường luôn được không? Anh sợ lạc.


Yến nhìn đồng hồ. Nhân viên part-time vẫn còn đang trực. Cô suy nghĩ rồi gật đầu:


— Được thôi. Em cũng vừa định tan làm. Đi cùng anh một đoạn.


Họ đi bộ dưới ánh đèn đường làng. Không khí chiều muộn mát hơn. Khôi kể về công việc trên công trường: phải kiểm tra từng cọc khoan, theo dõi tiến độ đổ bê tông, đôi khi thức khuya vì thủy triều. Yến lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi thêm. Đến quán dì Tư, họ chọn bàn ngoài sân. Khôi gọi cơm cá kho và canh chua, Yến gọi phần nhỏ hơn. Trong lúc chờ món, cuộc trò chuyện dần tự nhiên hơn.


Khôi hỏi Yến về nhà thuốc, về việc về quê mở quán một mình. Yến kể ngắn gọn: tốt nghiệp, muốn gần nhà, thích công việc rõ ràng. Cô không nhắc đến chuyện cũ. Khôi cũng không hỏi sâu. Anh chỉ gật đầu:


— Làm chủ cũng vất vả. Nhưng nhìn chị bình tĩnh vậy chắc ổn lắm.


Bữa ăn kéo dài hơn một tiếng. Khi ra về, Khôi tiễn Yến đến trước nhà thuốc dù đường rất gần. Anh nói:


— Cảm ơn chị hôm nay. Mai mốt nếu rảnh anh sẽ ghé ăn quán khác. Chị có muốn đi cùng không thì báo anh.


Yến chỉ cười nhẹ:


— Tùy lúc ạ.


Từ đó, việc “tùy lúc” dần trở thành thói quen. Mỗi tuần Khôi ghé nhà thuốc hai đến ba lần, đôi khi chỉ để mua một hộp kẹo ngậm hoặc chai nước suối. Có hôm anh đứng nói chuyện mười phút về thời tiết, về tiến độ cầu. Có hôm anh rủ Yến đi ăn tối khi cả hai đều rảnh. Họ thử quán bún, quán bánh xèo, quán hải sản nướng ven sông. Mỗi lần chỉ là ăn uống, nói chuyện, rồi về sớm.


Yến nhận ra mình bắt đầu chờ những buổi đó. Không phải vì có cảm xúc mạnh mẽ ngay, mà vì cảm giác nhẹ nhàng, không áp lực. Khôi không hỏi về người yêu cũ, không cố tình chạm vào tay cô, không nói những câu đường mật. Anh chỉ kể về công việc, hỏi Yến về khách hàng trong ngày, đôi khi mang theo ít trái cây từ ngoài chợ biếu bố mẹ cô.


Một buổi tối cuối tuần, họ ngồi ở quán nước ven sông. Trăng lên muộn. Khôi cầm ly trà đá, nhìn ra mặt nước:


— Anh thích chỗ này. Làm trên cầu ngày nào cũng nhìn ra biển, nhưng buổi tối ngồi yên như thế này lại khác.


Yến gật đầu:


— Em cũng vậy. Ở thành phố lâu quá, về đây mới thấy mình cần sự yên tĩnh.


Khôi quay sang nhìn cô:


— Chị có định ở đây lâu dài không?


— Hiện tại thì có. Nhà thuốc đang ổn. Bố mẹ cũng gần.


— Vậy tốt. Anh cũng vậy. Dự án này còn ít nhất hai năm nữa mới xong. Sau đó chưa biết đi đâu.


Cuộc trò chuyện dừng ở đó. Không ai hỏi thêm về tương lai chung. Họ chỉ ngồi thêm một lúc, rồi Khôi tiễn Yến về.


Tháng thứ hai kể từ lần gặp đầu, mọi người trong ấp bắt đầu để ý. Bà Tư Hoa ghé nhà thuốc, nửa đùa nửa thật:


— Mấy hôm nay thấy cậu kỹ sư hay ghé quá. Có phải đang theo đuổi cháu không đó?


Yến đỏ mặt nhẹ:


— Không có gì đâu bà. Chỉ là bạn ăn uống thôi.


Bà cười:


— Bạn ăn uống mà tuần nào cũng thấy thì cũng nguy hiểm lắm đó.


Yến không trả lời. Trong lòng cô cũng không chắc. Cảm xúc với Khôi khác hẳn với những gì từng trải qua. Không có sự vội vàng, không có bí mật, không có cảm giác tội lỗi. Chỉ là sự xuất hiện đều đặn, những bữa ăn đơn giản, những câu chuyện về ngày mới.


Một chiều mưa lớn, công trường nghỉ sớm. Khôi ghé nhà thuốc lúc Yến sắp đóng cửa. Anh đứng dưới mái hiên, tóc và vai ướt:


— Hôm nay mưa to quá. Chị đã ăn tối chưa?


Yến lắc đầu. Khôi đưa tay chỉ về phía quán mì gần đó:


— Đi ăn mì không? Anh mời.


Họ ngồi trong quán nhỏ, hơi nước từ nồi mì bốc lên. Khôi kể chuyện hôm nay suýt bị trượt chân trên giàn giáo vì mưa, may mà đồng nghiệp kéo kịp. Yến nghe, hơi lo:


— Anh cẩn thận hơn đi. Công trường nguy hiểm lắm.


Khôi cười:


— Chị lo cho anh à?


Yến khựng lại một giây, rồi nói thật:


— Lo chứ. Bạn bè mà.


Khôi gật đầu, không nói thêm. Nhưng ánh mắt anh dịu hơn.


Những buổi ăn uống tiếp tục. Có hôm họ chỉ ngồi quán nước, uống trà, nói về sách Yến đang đọc hoặc về con đường cầu sắp hoàn thành. Có hôm Khôi mang theo ít bánh từ tiệm ngoài tỉnh về chia cho Yến và nhân viên. Có hôm Yến nấu ít chè gửi cho anh mang về phòng trọ.


Dần dần, cả hai hiểu nhau nhiều hơn mà không cần phải hỏi sâu. Yến biết Khôi là con út trong gia đình ở miền Trung, bố mẹ làm nông, anh đi học xa từ nhỏ nên quen tự lập. Khôi biết Yến sống một mình, thích sự ngăn nắp, đôi khi hay lo lắng về sức khỏe khách hàng hơn cả doanh thu.


Một buổi tối, sau khi ăn hải sản xong, họ đi dạo dọc con đường làng. Đèn đường thưa. Khôi bỗng nói:


— Anh thấy nói chuyện với chị dễ thật. Không phải cố gắng tìm chủ đề.


Yến nhìn xuống chân mình:


— Em cũng vậy. Lâu rồi mới có người khiến em cảm thấy thoải mái như thế này.


Khôi dừng bước một chút, rồi tiếp tục đi:


— Vậy… chị có muốn mình tiếp tục ăn uống, nói chuyện như thế này không? Không cần gọi là gì hết. Chỉ là… gặp nhau khi cả hai rảnh.


Yến suy nghĩ vài giây, rồi gật đầu:


— Được. Em cũng muốn vậy.


Không có lời tỏ tình, không có nắm tay, không có hẹn hò chính thức. Chỉ là sự đồng ý tiếp tục những buổi gặp gỡ nhẹ nhàng. Từ hôm đó, “chỉ chơi ăn uống” trở thành thói quen cố định trong cuộc sống của cả hai.


Yến vẫn mở cửa nhà thuốc mỗi sáng, vẫn lắng nghe khách hàng, vẫn gửi tin nhắn hỏi Khôi đã ăn cơm chưa mỗi khi biết anh làm ca đêm. Khôi vẫn đến công trường mỗi ngày, vẫn ghé nhà thuốc khi tan làm, vẫn chọn quán ăn phù hợp với túi tiền kỹ sư trẻ. Cảm xúc lớn dần trong sự bình yên ấy – không ồn ào, không vội vàng, chỉ đủ để cả hai nhận ra rằng mình đang chờ đợi những buổi gặp mặt tiếp theo.


Đêm hôm ấy, sau khi Khôi về, Yến ngồi một mình trong nhà thuốc đã đóng cửa. Cô nhìn ra con đường làng tối, nhớ lại câu nói của anh: “Không cần gọi là gì hết”. Cô mỉm cười nhẹ. Có lẽ lần này, tình cảm sẽ bắt đầu từ những điều đơn giản nhất – một bữa cơm, một ly trà đá, và sự xuất hiện đúng lúc của một người mới.
 

Tkhdy

Đang Bú Sữa Mẹ
26/1/26
38
19
9
25
An Giang
VND
0
Tín dụng
102
Xin link mấy phần

vao Flo minh
Phần 4


Một năm trôi qua kể từ ngày Kim Yến chính thức khép lại những rối ren tình cảm ở thành phố. Cô không còn liên lạc với Hoài Phong hay bác sĩ Khoa. Cuộc sống ở ấp Bình An, Kiên Giang dần trở nên ổn định. Nhà thuốc nhỏ mang tên cô đã có lượng khách quen đều đặn. Doanh thu đủ để cô thuê thêm một nhân viên part-time vào buổi chiều, đủ để gửi tiền về cho bố mẹ và vẫn dư ra một ít tiết kiệm. Yến ít khi nghĩ đến chuyện yêu đương. Cô bảo mình cần thời gian để làm hòa với chính mình trước.


Mùa khô năm ấy, dự án cầu đường vượt biển nối Rạch Giá với các xã ven biển được đẩy nhanh tiến độ. Công trường lớn cách ấp Bình An khoảng mười lăm phút xe máy. Nhiều kỹ sư, công nhân từ các tỉnh khác kéo về ở trọ. Trong số đó có Nguyễn Khôi, 26 tuổi, kỹ sư cầu đường, phụ trách giám sát hạng mục kết cấu nhịp chính.


Khôi cao 1m75, thân hình gầy nhưng rắn chắc vì thường xuyên đi lại trên công trường. Khuôn mặt sáng, da ngăm nắng, mắt nhỏ nhưng nhìn rất tập trung, tóc cắt ngắn gọn. Anh nói năng chậm rãi, ít cười nhưng khi cười thì rất tươi. Khôi thuê phòng trọ ở gần chợ xã, cách nhà thuốc của Yến chỉ năm phút đi bộ.


Họ gặp nhau lần đầu vào một buổi chiều thứ Sáu. Yến đang ngồi sau quầy ghi sổ thì một người đàn ông mặc áo bảo hộ màu cam bước vào, tay còn dính bụi đất.


— Chị ơi, cho anh hỏi có bán thuốc đau đầu và dầu xoa bóp không?


Giọng anh trầm, hơi khàn vì nắng gió. Yến ngẩng lên, mỉm cười lịch sự:


— Có ạ. Anh đau đầu lâu chưa?


— Từ sáng. Ngoài công trường nắng quá, chắc bị cảm nhẹ.


Yến hỏi thêm vài câu về triệu chứng, rồi lấy thuốc hạ sốt, vitamin C và một chai dầu gió. Khi tính tiền, Khôi để ý đến biển hiệu nhỏ trên quầy: “Nhà thuốc Kim Yến”.


— Chị tên Yến hả? Anh tên Khôi. Mới chuyển về đây làm cầu vượt biển.


Yến gật đầu:


— Dạ, em Yến. Anh làm ở công trường bên kia đường lớn phải không?


— Đúng rồi. Mai mốt chắc còn ghé chị nhiều đây. Công trường hay thiếu thuốc lặt vặt lắm.


Đó chỉ là cuộc trò chuyện ngắn. Khôi nhận thuốc, cảm ơn, rồi đi. Yến không nghĩ nhiều. Khách công trình ghé mua thuốc là chuyện bình thường.


Ba hôm sau, Khôi quay lại. Lần này anh mua thêm băng keo cá nhân và thuốc đau bụng. Anh đứng thêm vài phút, hỏi Yến về đường đi đến chợ hải sản ngon. Yến chỉ đường, đồng thời giới thiệu quán bún nước lèo gần đó. Khôi cảm ơn, nói sẽ thử.


Tuần sau, vào ngày nghỉ của công trường, Khôi lại xuất hiện. Lần này anh không mua thuốc. Anh đứng ngoài cửa, do dự một lúc rồi bước vào:


— Chị Yến, hôm nay anh rảnh. Chị có biết quán nào ăn tối ngon mà không đông quá không? Anh mới đến, chưa quen chỗ nào.


Yến ngạc nhiên nhưng vẫn trả lời:


— Gần đây có quán cơm nhà của dì Tư, đồ ăn đơn giản nhưng sạch. Hoặc nếu anh thích hải sản thì đi thêm năm phút nữa có quán của chú Bảy.


Khôi nghĩ một lúc:


— Vậy chị… có thể chỉ đường luôn được không? Anh sợ lạc.


Yến nhìn đồng hồ. Nhân viên part-time vẫn còn đang trực. Cô suy nghĩ rồi gật đầu:


— Được thôi. Em cũng vừa định tan làm. Đi cùng anh một đoạn.


Họ đi bộ dưới ánh đèn đường làng. Không khí chiều muộn mát hơn. Khôi kể về công việc trên công trường: phải kiểm tra từng cọc khoan, theo dõi tiến độ đổ bê tông, đôi khi thức khuya vì thủy triều. Yến lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi thêm. Đến quán dì Tư, họ chọn bàn ngoài sân. Khôi gọi cơm cá kho và canh chua, Yến gọi phần nhỏ hơn. Trong lúc chờ món, cuộc trò chuyện dần tự nhiên hơn.


Khôi hỏi Yến về nhà thuốc, về việc về quê mở quán một mình. Yến kể ngắn gọn: tốt nghiệp, muốn gần nhà, thích công việc rõ ràng. Cô không nhắc đến chuyện cũ. Khôi cũng không hỏi sâu. Anh chỉ gật đầu:


— Làm chủ cũng vất vả. Nhưng nhìn chị bình tĩnh vậy chắc ổn lắm.


Bữa ăn kéo dài hơn một tiếng. Khi ra về, Khôi tiễn Yến đến trước nhà thuốc dù đường rất gần. Anh nói:


— Cảm ơn chị hôm nay. Mai mốt nếu rảnh anh sẽ ghé ăn quán khác. Chị có muốn đi cùng không thì báo anh.


Yến chỉ cười nhẹ:


— Tùy lúc ạ.


Từ đó, việc “tùy lúc” dần trở thành thói quen. Mỗi tuần Khôi ghé nhà thuốc hai đến ba lần, đôi khi chỉ để mua một hộp kẹo ngậm hoặc chai nước suối. Có hôm anh đứng nói chuyện mười phút về thời tiết, về tiến độ cầu. Có hôm anh rủ Yến đi ăn tối khi cả hai đều rảnh. Họ thử quán bún, quán bánh xèo, quán hải sản nướng ven sông. Mỗi lần chỉ là ăn uống, nói chuyện, rồi về sớm.


Yến nhận ra mình bắt đầu chờ những buổi đó. Không phải vì có cảm xúc mạnh mẽ ngay, mà vì cảm giác nhẹ nhàng, không áp lực. Khôi không hỏi về người yêu cũ, không cố tình chạm vào tay cô, không nói những câu đường mật. Anh chỉ kể về công việc, hỏi Yến về khách hàng trong ngày, đôi khi mang theo ít trái cây từ ngoài chợ biếu bố mẹ cô.


Một buổi tối cuối tuần, họ ngồi ở quán nước ven sông. Trăng lên muộn. Khôi cầm ly trà đá, nhìn ra mặt nước:


— Anh thích chỗ này. Làm trên cầu ngày nào cũng nhìn ra biển, nhưng buổi tối ngồi yên như thế này lại khác.


Yến gật đầu:


— Em cũng vậy. Ở thành phố lâu quá, về đây mới thấy mình cần sự yên tĩnh.


Khôi quay sang nhìn cô:


— Chị có định ở đây lâu dài không?


— Hiện tại thì có. Nhà thuốc đang ổn. Bố mẹ cũng gần.


— Vậy tốt. Anh cũng vậy. Dự án này còn ít nhất hai năm nữa mới xong. Sau đó chưa biết đi đâu.


Cuộc trò chuyện dừng ở đó. Không ai hỏi thêm về tương lai chung. Họ chỉ ngồi thêm một lúc, rồi Khôi tiễn Yến về.


Tháng thứ hai kể từ lần gặp đầu, mọi người trong ấp bắt đầu để ý. Bà Tư Hoa ghé nhà thuốc, nửa đùa nửa thật:


— Mấy hôm nay thấy cậu kỹ sư hay ghé quá. Có phải đang theo đuổi cháu không đó?


Yến đỏ mặt nhẹ:


— Không có gì đâu bà. Chỉ là bạn ăn uống thôi.


Bà cười:


— Bạn ăn uống mà tuần nào cũng thấy thì cũng nguy hiểm lắm đó.


Yến không trả lời. Trong lòng cô cũng không chắc. Cảm xúc với Khôi khác hẳn với những gì từng trải qua. Không có sự vội vàng, không có bí mật, không có cảm giác tội lỗi. Chỉ là sự xuất hiện đều đặn, những bữa ăn đơn giản, những câu chuyện về ngày mới.


Một chiều mưa lớn, công trường nghỉ sớm. Khôi ghé nhà thuốc lúc Yến sắp đóng cửa. Anh đứng dưới mái hiên, tóc và vai ướt:


— Hôm nay mưa to quá. Chị đã ăn tối chưa?


Yến lắc đầu. Khôi đưa tay chỉ về phía quán mì gần đó:


— Đi ăn mì không? Anh mời.


Họ ngồi trong quán nhỏ, hơi nước từ nồi mì bốc lên. Khôi kể chuyện hôm nay suýt bị trượt chân trên giàn giáo vì mưa, may mà đồng nghiệp kéo kịp. Yến nghe, hơi lo:


— Anh cẩn thận hơn đi. Công trường nguy hiểm lắm.


Khôi cười:


— Chị lo cho anh à?


Yến khựng lại một giây, rồi nói thật:


— Lo chứ. Bạn bè mà.


Khôi gật đầu, không nói thêm. Nhưng ánh mắt anh dịu hơn.


Những buổi ăn uống tiếp tục. Có hôm họ chỉ ngồi quán nước, uống trà, nói về sách Yến đang đọc hoặc về con đường cầu sắp hoàn thành. Có hôm Khôi mang theo ít bánh từ tiệm ngoài tỉnh về chia cho Yến và nhân viên. Có hôm Yến nấu ít chè gửi cho anh mang về phòng trọ.


Dần dần, cả hai hiểu nhau nhiều hơn mà không cần phải hỏi sâu. Yến biết Khôi là con út trong gia đình ở miền Trung, bố mẹ làm nông, anh đi học xa từ nhỏ nên quen tự lập. Khôi biết Yến sống một mình, thích sự ngăn nắp, đôi khi hay lo lắng về sức khỏe khách hàng hơn cả doanh thu.


Một buổi tối, sau khi ăn hải sản xong, họ đi dạo dọc con đường làng. Đèn đường thưa. Khôi bỗng nói:


— Anh thấy nói chuyện với chị dễ thật. Không phải cố gắng tìm chủ đề.


Yến nhìn xuống chân mình:


— Em cũng vậy. Lâu rồi mới có người khiến em cảm thấy thoải mái như thế này.


Khôi dừng bước một chút, rồi tiếp tục đi:


— Vậy… chị có muốn mình tiếp tục ăn uống, nói chuyện như thế này không? Không cần gọi là gì hết. Chỉ là… gặp nhau khi cả hai rảnh.


Yến suy nghĩ vài giây, rồi gật đầu:


— Được. Em cũng muốn vậy.


Không có lời tỏ tình, không có nắm tay, không có hẹn hò chính thức. Chỉ là sự đồng ý tiếp tục những buổi gặp gỡ nhẹ nhàng. Từ hôm đó, “chỉ chơi ăn uống” trở thành thói quen cố định trong cuộc sống của cả hai.


Yến vẫn mở cửa nhà thuốc mỗi sáng, vẫn lắng nghe khách hàng, vẫn gửi tin nhắn hỏi Khôi đã ăn cơm chưa mỗi khi biết anh làm ca đêm. Khôi vẫn đến công trường mỗi ngày, vẫn ghé nhà thuốc khi tan làm, vẫn chọn quán ăn phù hợp với túi tiền kỹ sư trẻ. Cảm xúc lớn dần trong sự bình yên ấy – không ồn ào, không vội vàng, chỉ đủ để cả hai nhận ra rằng mình đang chờ đợi những buổi gặp mặt tiếp theo.


Đêm hôm ấy, sau khi Khôi về, Yến ngồi một mình trong nhà thuốc đã đóng cửa. Cô nhìn ra con đường làng tối, nhớ lại câu nói của anh: “Không cần gọi là gì hết”. Cô mỉm cười nhẹ. Có lẽ lần này, tình cảm sẽ bắt đầu từ những điều đơn giản nhất – một bữa cơm, một ly trà đá, và sự xuất hiện đúng lúc của một người mới.
[



Phần 5


Hai tháng trôi qua kể từ buổi tối họ thống nhất “chỉ chơi, chỉ ăn uống, không cần gọi là gì hết”. Kim Yến và Nguyễn Khôi vẫn giữ đúng lời. Không ai tỏ tình, không ai nắm tay, không ai nói những câu có chữ “yêu”. Thế nhưng cả hai đều nhận ra cảm xúc đang lớn dần theo cách rất lặng lẽ.


Mỗi tuần họ gặp nhau khoảng ba đến bốn lần. Có hôm chỉ ngồi quán nước ven sông uống trà đá, có hôm ăn cơm nhà dì Tư, có hôm Khôi tan ca muộn thì ghé nhà thuốc mua hộp sữa chua rồi đứng nói chuyện mười phút rồi về. Yến bắt đầu quen với việc chiều nào cũng liếc nhìn ra đường, xem có bóng áo bảo hộ màu cam nào xuất hiện không. Còn Khôi thì mỗi lần lái xe máy ngang qua nhà thuốc, dù không ghé cũng giảm tốc độ, nhìn nhanh vào trong một cái.


Một chiều thứ Bảy, công trường nghỉ. Khôi nhắn tin:


“Hôm nay chị rảnh không? Anh mới mượn được ổ cứng chứa phim, toàn phim cũ. Chị có muốn xem chung không?”


Yến đang ngồi lau kệ thuốc, đọc tin nhắn xong thì dừng tay. Cô gõ lại:


“Xem ở đâu?”


“Phòng trọ anh hơi chật. Hay chị cho anh mang sang nhà thuốc sau khi đóng cửa? Chị kê bàn ghế, anh mang loa nhỏ.”


Yến nghĩ một lúc. Nhà thuốc sau chín giờ tối vắng hoàn toàn, chỉ còn ánh đèn vàng và tiếng quạt. Cô trả lời:


“Được. Chín giờ rưỡi em đóng cửa xong.”


Đúng hẹn, Khôi xuất hiện với chiếc balo nhỏ. Anh mang theo ổ cứng, loa bluetooth và hai hộp sữa chua. Yến đã kê sẵn hai ghế dựa vào tường, tắt bớt đèn, chỉ để một ngọn đèn bàn. Họ ngồi cách nhau một khoảng vừa đủ, không quá gần cũng không quá xa.


Bộ phim đầu tiên Khôi chọn là một bộ tình cảm cũ của Hàn Quốc, nhẹ nhàng, ít thoại. Trong suốt nửa tiếng đầu, cả hai gần như không nói gì. Thỉnh thoảng Khôi giải thích ngắn gọn về một phân đoạn, Yến thì chỉ gật đầu hoặc cười nhẹ. Đến chỗ nhân vật chính đứng dưới mưa, Yến khẽ nói:


— Cảnh này giống hôm mưa lớn anh bị ướt quá.


Khôi cười:


— Hôm đó anh định về thẳng, tự nhiên lại rẽ vào nhà thuốc. May mà chị chưa đóng cửa.


Yến không đáp, chỉ nhìn màn hình. Trong lòng cô hơi động. Những chi tiết nhỏ như vậy càng ngày càng nhiều, và mỗi lần nhớ lại đều khiến ngực cô ấm lên.


Sau bộ phim, họ ngồi thêm một lúc. Khôi hỏi Yến về khách hàng trong tuần, Yến kể chuyện bà Tư Hoa bị đau gối lại, chuyện anh Năm Hùng cuối cùng cũng chịu giảm thuốc lá. Khôi lắng nghe chăm chú, đôi khi hỏi thêm. Không khí dễ chịu đến mức khi anh đứng dậy chuẩn bị về, Yến hơi nuối tiếc.


— Tuần sau xem tiếp nhé? — Khôi hỏi trước khi bước ra cửa.


— Ừ. — Yến đáp ngắn, nhưng giọng mềm hơn mọi khi.


Từ đó, buổi xem phim trở thành thói quen cố định mỗi thứ Bảy. Có tuần họ xem hai bộ, có tuần chỉ một vì Khôi phải trực công trường. Đôi khi Yến chọn phim, đôi khi Khôi chọn. Họ xem từ phim tình cảm sang phim hài, rồi đến phim tài liệu về xây dựng cầu – đúng chuyên môn của anh. Mỗi lần xem xong, cuộc trò chuyện lại dài hơn một chút.


Một tối, sau khi xem xong bộ phim về hai người bạn dần nảy sinh tình cảm, Khôi bỗng hỏi:


— Chị nghĩ sao về việc hai người bắt đầu từ chỗ chỉ là bạn?


Yến cầm hộp sữa chua, xoay nhẹ:


— Em nghĩ… nếu cả hai đều thoải mái thì tốt. Không cần phải đặt tên ngay.


Khôi gật đầu:


— Anh cũng nghĩ vậy. Có những thứ tự nó đến thì tốt hơn là cố ép.


Câu nói ấy khiến Yến im lặng khá lâu. Cô hiểu ý anh, và cũng hiểu chính mình đang dần nghiêng về phía người đàn ông ngồi cạnh.


Cảm xúc lớn lên qua những chi tiết rất nhỏ. Khi Yến bị cảm nhẹ, Khôi ghé mua thuốc cảm cúm rồi để trên quầy, không nói nhiều, chỉ nhắn tin “uống thuốc đúng giờ”. Khi Khôi bị trầy tay trên công trường, Yến lấy thuốc sát trùng và băng keo cá nhân, tự tay băng giúp anh dù vết thương rất nhỏ. Khi mẹ Yến gửi lên ít bánh tét, cô chia cho Khôi một phần. Khi anh nhận được lương, anh mua hộp bánh quy ngon về mời Yến và nhân viên.


Họ vẫn chưa gọi nhau là người yêu. Vẫn chỉ là “chị” và “anh”, vẫn chỉ là bạn xem phim, bạn ăn uống. Nhưng cả ấp đã bắt đầu gọi đùa là “đôi bạn nhà thuốc”. Bà Tư Hoa mỗi lần ghé đều hỏi:


— Tuần này cậu kỹ sư có ghé không cháu? Sao lâu quá không thấy?


Yến chỉ cười trừ. Còn Khôi, mỗi khi đồng nghiệp hỏi cuối tuần làm gì, anh chỉ đáp ngắn:


— Xem phim với bạn.


Một buổi tối thứ Bảy giữa mùa mưa, trời đổ mưa lớn đúng lúc họ đang xem phim. Tiếng mưa đập vào mái tôn ầm ầm. Điện nháy vài cái rồi tắt. Căn phòng nhà thuốc chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng yếu từ điện thoại. Yến tìm hộp đèn pin, Khôi thì mở đèn pin điện thoại hỗ trợ. Họ ngồi im trong bóng tối một lúc.


— Mưa to quá. — Yến nói.


— Ừ. Công trường ngày mai chắc nghỉ. — Khôi đáp.


Im lặng thêm vài phút. Rồi Khôi lên tiếng, giọng nhỏ hơn mọi khi:


— Chị Yến à… anh có chuyện muốn nói. Nhưng anh sợ nói ra sẽ làm hỏng cái sự thoải mái hiện tại.


Yến tim đập nhanh. Cô nhìn về phía bóng dáng anh trong bóng tối:


— Anh cứ nói đi.


Khôi hít một hơi:


— Anh thích chị. Không phải thích kiểu bạn bè nữa. Anh thích từ lúc nào cũng không rõ, chỉ biết mỗi lần được ngồi xem phim với chị, được nghe chị kể chuyện khách hàng, anh thấy… yên. Anh không đòi hỏi gì hết. Chỉ muốn chị biết thôi.


Yến im lặng khá lâu. Tiếng mưa ngoài kia vẫn nặng hạt. Cuối cùng cô nói, giọng hơi run:


— Em cũng vậy. Em cũng đang… thích anh. Nhưng em sợ. Em từng làm hỏng vài thứ trước đây. Em không muốn vội.


Khôi cười nhẹ, giọng dịu:


— Vậy thì mình cứ từ từ. Vẫn chỉ chơi, vẫn chỉ xem phim. Chỉ là… giờ cả hai đều biết là mình đang thích nhau. Được không?


Yến gật đầu trong bóng tối:


— Được.


Điện vẫn chưa có. Họ ngồi thêm gần một tiếng đồng hồ, nói chuyện rất nhỏ về công việc, về gia đình, về những dự định gần. Không ai đưa tay nắm lấy tay ai. Không ai tiến gần hơn. Chỉ có hai giọng nói và tiếng mưa.


Khi điện trở lại, đã gần mười một giờ. Khôi đứng dậy, thu dọn loa và ổ cứng. Trước khi ra về, anh nhìn Yến:


— Tuần sau xem tiếp nhé. Lần này chị chọn phim.


— Ừ. — Yến đáp, cười nhẹ.


Sau khi Khôi đi, Yến ngồi lại một mình trong nhà thuốc. Cô dựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài trời mưa. Lần đầu tiên sau một năm, cô cảm thấy ngực mình nhẹ nhõm và ấm áp cùng một lúc. Không có lời hứa hẹn lớn lao, không có sự vội vàng. Chỉ có hai người đang thích nhau, đang chọn cách đi chậm.


Những tuần tiếp theo, buổi xem phim vẫn giữ nguyên nhịp cũ, nhưng không khí đã khác. Họ cười nhiều hơn, nhìn nhau lâu hơn một nhịp, đôi khi im lặng mà không thấy ngại. Có hôm Yến dựa đầu vào tường, vô thức nghiêng về phía Khôi một chút. Có hôm Khôi muốn nói gì đó rồi lại thôi, chỉ đưa thêm hộp sữa chua cho cô.


Một tối, sau bộ phim dài, Khôi bỗng hỏi:


— Nếu một ngày nào đó anh kết thúc dự án, phải chuyển đi nơi khác… chị sẽ nhớ anh không?


Yến nhìn anh, trả lời thật:


— Sẽ nhớ. Nhưng lúc đó mình tính sau. Hiện tại em chỉ muốn giữ những buổi như thế này.


Khôi gật đầu:


— Anh cũng vậy.


Họ không nói thêm. Bộ phim đã hết, loa đã tắt, nhưng cả hai vẫn ngồi đó thêm một lúc lâu. Bên ngoài, con đường làng vắng hoe. Bên trong nhà thuốc nhỏ, hai người đang yêu nhau theo cách rất riêng – chỉ chơi, chỉ xem phim, chỉ để cảm xúc lớn dần trong sự kiên nhẫn.


Đêm ấy, khi Khôi về đến phòng trọ, anh nằm nhìn lên trần nhà và mỉm cười. Còn Yến, sau khi khóa cửa nhà thuốc, cũng nằm trên giường và nghĩ về ánh mắt của người đàn ông vừa mới rời đi. Cả hai đều biết: tình cảm đã bắt đầu. Và họ đang chọn cách để nó lớn lên thật chậm, thật chắc.


Phần 5


Hai tháng trôi qua kể từ buổi tối họ thống nhất “chỉ chơi, chỉ ăn uống, không cần gọi là gì hết”. Kim Yến và Nguyễn Khôi vẫn giữ đúng lời. Không ai tỏ tình, không ai nắm tay, không ai nói những câu có chữ “yêu”. Thế nhưng cả hai đều nhận ra cảm xúc đang lớn dần theo cách rất lặng lẽ.


Mỗi tuần họ gặp nhau khoảng ba đến bốn lần. Có hôm chỉ ngồi quán nước ven sông uống trà đá, có hôm ăn cơm nhà dì Tư, có hôm Khôi tan ca muộn thì ghé nhà thuốc mua hộp sữa chua rồi đứng nói chuyện mười phút rồi về. Yến bắt đầu quen với việc chiều nào cũng liếc nhìn ra đường, xem có bóng áo bảo hộ màu cam nào xuất hiện không. Còn Khôi thì mỗi lần lái xe máy ngang qua nhà thuốc, dù không ghé cũng giảm tốc độ, nhìn nhanh vào trong một cái.


Một chiều thứ Bảy, công trường nghỉ. Khôi nhắn tin:


“Hôm nay chị rảnh không? Anh mới mượn được ổ cứng chứa phim, toàn phim cũ. Chị có muốn xem chung không?”


Yến đang ngồi lau kệ thuốc, đọc tin nhắn xong thì dừng tay. Cô gõ lại:


“Xem ở đâu?”


“Phòng trọ anh hơi chật. Hay chị cho anh mang sang nhà thuốc sau khi đóng cửa? Chị kê bàn ghế, anh mang loa nhỏ.”


Yến nghĩ một lúc. Nhà thuốc sau chín giờ tối vắng hoàn toàn, chỉ còn ánh đèn vàng và tiếng quạt. Cô trả lời:


“Được. Chín giờ rưỡi em đóng cửa xong.”


Đúng hẹn, Khôi xuất hiện với chiếc balo nhỏ. Anh mang theo ổ cứng, loa bluetooth và hai hộp sữa chua. Yến đã kê sẵn hai ghế dựa vào tường, tắt bớt đèn, chỉ để một ngọn đèn bàn. Họ ngồi cách nhau một khoảng vừa đủ, không quá gần cũng không quá xa.


Bộ phim đầu tiên Khôi chọn là một bộ tình cảm cũ của Hàn Quốc, nhẹ nhàng, ít thoại. Trong suốt nửa tiếng đầu, cả hai gần như không nói gì. Thỉnh thoảng Khôi giải thích ngắn gọn về một phân đoạn, Yến thì chỉ gật đầu hoặc cười nhẹ. Đến chỗ nhân vật chính đứng dưới mưa, Yến khẽ nói:


— Cảnh này giống hôm mưa lớn anh bị ướt quá.


Khôi cười:


— Hôm đó anh định về thẳng, tự nhiên lại rẽ vào nhà thuốc. May mà chị chưa đóng cửa.


Yến không đáp, chỉ nhìn màn hình. Trong lòng cô hơi động. Những chi tiết nhỏ như vậy càng ngày càng nhiều, và mỗi lần nhớ lại đều khiến ngực cô ấm lên.


Sau bộ phim, họ ngồi thêm một lúc. Khôi hỏi Yến về khách hàng trong tuần, Yến kể chuyện bà Tư Hoa bị đau gối lại, chuyện anh Năm Hùng cuối cùng cũng chịu giảm thuốc lá. Khôi lắng nghe chăm chú, đôi khi hỏi thêm. Không khí dễ chịu đến mức khi anh đứng dậy chuẩn bị về, Yến hơi nuối tiếc.


— Tuần sau xem tiếp nhé? — Khôi hỏi trước khi bước ra cửa.


— Ừ. — Yến đáp ngắn, nhưng giọng mềm hơn mọi khi.


Từ đó, buổi xem phim trở thành thói quen cố định mỗi thứ Bảy. Có tuần họ xem hai bộ, có tuần chỉ một vì Khôi phải trực công trường. Đôi khi Yến chọn phim, đôi khi Khôi chọn. Họ xem từ phim tình cảm sang phim hài, rồi đến phim tài liệu về xây dựng cầu – đúng chuyên môn của anh. Mỗi lần xem xong, cuộc trò chuyện lại dài hơn một chút.


Một tối, sau khi xem xong bộ phim về hai người bạn dần nảy sinh tình cảm, Khôi bỗng hỏi:


— Chị nghĩ sao về việc hai người bắt đầu từ chỗ chỉ là bạn?


Yến cầm hộp sữa chua, xoay nhẹ:


— Em nghĩ… nếu cả hai đều thoải mái thì tốt. Không cần phải đặt tên ngay.


Khôi gật đầu:


— Anh cũng nghĩ vậy. Có những thứ tự nó đến thì tốt hơn là cố ép.


Câu nói ấy khiến Yến im lặng khá lâu. Cô hiểu ý anh, và cũng hiểu chính mình đang dần nghiêng về phía người đàn ông ngồi cạnh.


Cảm xúc lớn lên qua những chi tiết rất nhỏ. Khi Yến bị cảm nhẹ, Khôi ghé mua thuốc cảm cúm rồi để trên quầy, không nói nhiều, chỉ nhắn tin “uống thuốc đúng giờ”. Khi Khôi bị trầy tay trên công trường, Yến lấy thuốc sát trùng và băng keo cá nhân, tự tay băng giúp anh dù vết thương rất nhỏ. Khi mẹ Yến gửi lên ít bánh tét, cô chia cho Khôi một phần. Khi anh nhận được lương, anh mua hộp bánh quy ngon về mời Yến và nhân viên.


Họ vẫn chưa gọi nhau là người yêu. Vẫn chỉ là “chị” và “anh”, vẫn chỉ là bạn xem phim, bạn ăn uống. Nhưng cả ấp đã bắt đầu gọi đùa là “đôi bạn nhà thuốc”. Bà Tư Hoa mỗi lần ghé đều hỏi:


— Tuần này cậu kỹ sư có ghé không cháu? Sao lâu quá không thấy?


Yến chỉ cười trừ. Còn Khôi, mỗi khi đồng nghiệp hỏi cuối tuần làm gì, anh chỉ đáp ngắn:


— Xem phim với bạn.


Một buổi tối thứ Bảy giữa mùa mưa, trời đổ mưa lớn đúng lúc họ đang xem phim. Tiếng mưa đập vào mái tôn ầm ầm. Điện nháy vài cái rồi tắt. Căn phòng nhà thuốc chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng yếu từ điện thoại. Yến tìm hộp đèn pin, Khôi thì mở đèn pin điện thoại hỗ trợ. Họ ngồi im trong bóng tối một lúc.


— Mưa to quá. — Yến nói.


— Ừ. Công trường ngày mai chắc nghỉ. — Khôi đáp.


Im lặng thêm vài phút. Rồi Khôi lên tiếng, giọng nhỏ hơn mọi khi:


— Chị Yến à… anh có chuyện muốn nói. Nhưng anh sợ nói ra sẽ làm hỏng cái sự thoải mái hiện tại.


Yến tim đập nhanh. Cô nhìn về phía bóng dáng anh trong bóng tối:


— Anh cứ nói đi.


Khôi hít một hơi:


— Anh thích chị. Không phải thích kiểu bạn bè nữa. Anh thích từ lúc nào cũng không rõ, chỉ biết mỗi lần được ngồi xem phim với chị, được nghe chị kể chuyện khách hàng, anh thấy… yên. Anh không đòi hỏi gì hết. Chỉ muốn chị biết thôi.


Yến im lặng khá lâu. Tiếng mưa ngoài kia vẫn nặng hạt. Cuối cùng cô nói, giọng hơi run:


— Em cũng vậy. Em cũng đang… thích anh. Nhưng em sợ. Em từng làm hỏng vài thứ trước đây. Em không muốn vội.


Khôi cười nhẹ, giọng dịu:


— Vậy thì mình cứ từ từ. Vẫn chỉ chơi, vẫn chỉ xem phim. Chỉ là… giờ cả hai đều biết là mình đang thích nhau. Được không?


Yến gật đầu trong bóng tối:


— Được.


Điện vẫn chưa có. Họ ngồi thêm gần một tiếng đồng hồ, nói chuyện rất nhỏ về công việc, về gia đình, về những dự định gần. Không ai đưa tay nắm lấy tay ai. Không ai tiến gần hơn. Chỉ có hai giọng nói và tiếng mưa.


Khi điện trở lại, đã gần mười một giờ. Khôi đứng dậy, thu dọn loa và ổ cứng. Trước khi ra về, anh nhìn Yến:


— Tuần sau xem tiếp nhé. Lần này chị chọn phim.


— Ừ. — Yến đáp, cười nhẹ.


Sau khi Khôi đi, Yến ngồi lại một mình trong nhà thuốc. Cô dựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài trời mưa. Lần đầu tiên sau một năm, cô cảm thấy ngực mình nhẹ nhõm và ấm áp cùng một lúc. Không có lời hứa hẹn lớn lao, không có sự vội vàng. Chỉ có hai người đang thích nhau, đang chọn cách đi chậm.


Những tuần tiếp theo, buổi xem phim vẫn giữ nguyên nhịp cũ, nhưng không khí đã khác. Họ cười nhiều hơn, nhìn nhau lâu hơn một nhịp, đôi khi im lặng mà không thấy ngại. Có hôm Yến dựa đầu vào tường, vô thức nghiêng về phía Khôi một chút. Có hôm Khôi muốn nói gì đó rồi lại thôi, chỉ đưa thêm hộp sữa chua cho cô.


Một tối, sau bộ phim dài, Khôi bỗng hỏi:


— Nếu một ngày nào đó anh kết thúc dự án, phải chuyển đi nơi khác… chị sẽ nhớ anh không?


Yến nhìn anh, trả lời thật:


— Sẽ nhớ. Nhưng lúc đó mình tính sau. Hiện tại em chỉ muốn giữ những buổi như thế này.


Khôi gật đầu:


— Anh cũng vậy.


Họ không nói thêm. Bộ phim đã hết, loa đã tắt, nhưng cả hai vẫn ngồi đó thêm một lúc lâu. Bên ngoài, con đường làng vắng hoe. Bên trong nhà thuốc nhỏ, hai người đang yêu nhau theo cách rất riêng – chỉ chơi, chỉ xem phim, chỉ để cảm xúc lớn dần trong sự kiên nhẫn.


Đêm ấy, khi Khôi về đến phòng trọ, anh nằm nhìn lên trần nhà và mỉm cười. Còn Yến, sau khi khóa cửa nhà thuốc, cũng nằm trên giường và nghĩ về ánh mắt của người đàn ông vừa mới rời đi. Cả hai đều biết: tình cảm đã bắt đầu. Và họ đang chọn cách để nó lớn lên thật chậm, thật chắc.
 

Bài viết liên quan