Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Vợ Anh

Lượt xem: 1348

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
252
157
43
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
823
Chương 1 – Anh muốn nhìn

Ba năm cưới nhau, tôi luôn có thói quen nhắm mắt khi lên đỉnh, nhưng đêm nay ngón tay cái của Tuấn ấn mạnh lên cằm, ép tôi phải nhìn thẳng vào tấm gương lớn dựng ở cuối giường.

"Mở mắt ra, Minh Anh. Nhìn em này."

Giọng Tuấn khàn đặc, pha lẫn tiếng thở dốc nặng nhọc phả thẳng vào vành tai tôi. Lưng tôi đang bị ép chặt xuống nệm, hai chân vô thức siết lấy eo anh. Qua lớp gương phản chiếu mờ mờ dưới ánh đèn ngủ màu vàng vọt, tôi thấy cơ thể trần trụi của mình đang nảy lên theo từng nhịp dập của chồng.

Tuấn cúi xuống, cắn nhẹ lên xương quai xanh của tôi. Lực đâm bên dưới đột ngột tăng tốc. Sự lấp đầy căng tức, ướt nhẹp và trơn tuột khiến nhịp thở của tôi nghẹn lại ở cổ họng. Mùi sữa tắm nam tính trộn lẫn với mùi mồ hôi dính dấp trên lớp da ngực của anh xộc vào mũi.

"Tuấn... sâu quá... em ra..."

Tôi bấu chặt mười đầu ngón tay vào bắp tay đang nổi rõ gân của anh, cong người lên. Một luồng co thắt dội thẳng từ bụng dưới lên đỉnh đầu. Nước mắt ứa ra nơi khóe mi. Tuấn gầm nhẹ trong cổ họng, gục đầu vào hõm cổ tôi và đẩy mạnh nhịp cuối cùng. Dòng tinh dịch nóng hổi bắn mạnh vào lớp bao cao su mỏng tang.

Anh nằm vật xuống bên cạnh tôi, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Khoảng thời gian sau khi làm tình luôn là lúc tôi thấy yên tâm nhất. Tuấn với tay lấy tờ giấy ướt trên tủ đầu giường, cẩn thận lau qua phần đùi trong cho tôi, rồi kéo nửa tấm chăn mỏng đắp ngang hông hai đứa. Anh luồn tay xuống dưới cổ tôi, kéo tôi rúc vào ngực anh. Hơi ấm từ da thịt anh lan sang, xoa dịu đi cái lạnh của luồng gió điều hòa vừa phả xuống.

Ngoài kia, qua lớp cửa kính tầng hăm bốn, tiếng xe tải chạy đêm trên xa lộ Hà Nội vọng lại như một tiếng sấm rền rĩ kéo dài.

Tôi vươn tay, miết nhẹ ngón trỏ lên những đốt sống lưng của chồng. Lúc ăn tối, anh hơi căng thẳng. Cuộc điện thoại của mẹ chiều nay vẫn xoay quanh một chủ đề cũ kỹ: *Đầu năm mẹ đi chùa, thầy bảo năm nay nhà mình có hỷ, hai đứa tính toán xem thế nào.* Tuấn lúc đó chỉ im lặng xới cơm, nếp nhăn giữa trán hằn sâu. Nhưng hiện tại, những thớ cơ trên lưng anh đã chùng xuống, thả lỏng hoàn toàn.

Tuấn trở mình, kéo tay tôi lại. Mắt anh không nhắm, mà đang hướng thẳng về phía tấm gương lớn.

"Em đang nghĩ gì thế?" Tôi thì thầm.

Tuấn im lặng. Sự im lặng kéo dài đến mức tôi nghe rõ cả tiếng cọ xát của lớp vải ga trải giường khi anh khẽ cựa quậy chân. Rồi anh cất giọng, chậm rãi và hơi ngập ngừng — một âm điệu rất lạ ở người lúc nào cũng quyết đoán trong công việc như anh.

"Minh Anh... anh có một suy nghĩ."

"Sao anh?" Tôi bật cười nhẹ. "Công ty lại bắt đổi KPI à?"

Tuấn lắc đầu. Anh xoay người, chống tay trái lên nệm, cúi xuống nhìn xoáy vào mắt tôi. Ánh mắt lười biếng sau cơn cực khoái ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một tia sáng tối tăm, nóng rực và đầy dính dấp.

"Anh muốn nhìn em."

"Anh vẫn đang nhìn em đấy thôi." Tôi nhíu mày, định đưa tay vuốt phần tóc mái lòa xòa trước trán anh, nhưng nét mặt nghiêm túc của anh khiến tay tôi khựng lại giữa không trung.

Tuấn nuốt nước bọt, yết hầu chuyển động trượt lên xuống.

"Không. Anh muốn nhìn em... dang chân dưới thân một gã đàn ông khác."

Không khí trong phòng ngủ như bị ai rút cạn. Tiếng điều hòa ù ù bỗng nhiên trở nên chói tai.

Máu trong người tôi lạnh toát, rồi ngay lập tức nóng bừng dồn thẳng lên mặt. Tôi đẩy mạnh ngực Tuấn ra, ngồi phắt dậy, vơ vội cái chăn che kín từ ngực xuống chân.

"Anh nói điên khùng cái gì đấy?" Giọng tôi vỡ nát, cao hơn bình thường.

Tuấn cũng ngồi dậy, vội vàng đưa tay chạm vào vai tôi nhưng tôi hất mạnh ra. Lực hất làm móng tay tôi cào một vệt đỏ ửng lên bắp tay anh.

"Anh chán em rồi đúng không?" Cổ họng tôi nghẹn đắng, một cơn tủi thân pha lẫn phẫn nộ trào lên. "Hay anh có con nào bên ngoài, nên giờ kiếm cái cớ bệnh hoạn này để chúng ta giải tán?"

"Không! Minh Anh, nghe anh." Tuấn cuống quýt nắm chặt lấy hai cổ tay tôi, ép tôi không được trốn tránh. "Anh thề, anh chỉ yêu mình em. Anh không có ai hết. Đó chỉ là... một loại tưởng tượng kích thích."

"Tưởng tượng vợ mình bị thằng khác đụ?" Tôi rít qua kẽ răng, vành tai nóng ran vì tức giận lẫn nhục nhã.

"Tưởng tượng vợ anh được khao khát." Tuấn sửa lời, giọng trầm xuống, mang theo một sự khẩn khoản đến mức hèn mọn. "Nghĩ đến cảnh một gã đàn ông to lớn hơn anh, khỏe hơn anh, đè em xuống nệm. Em rên rỉ vì sướng, em phát điên vì nhục dục... trong khi anh ngồi ngay góc phòng kia, nhìn em. Trái tim em vẫn là của anh, em vẫn làm vợ anh, nhưng cơ thể em lúc đó đang lấp đầy bởi một kẻ khác..."

Ánh mắt Tuấn trượt từ khuôn mặt tôi xuống phần khe ngực đang phập phồng sau lớp chăn. Đó là một ánh mắt thèm khát thuần túy, nguyên thủy và mang tính phá hủy.

"Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi, cặc anh đã cứng lên không chịu nổi rồi, em hiểu không?"

Tôi giật phắt tay ra, bước vội xuống khỏi giường. Sàn gỗ lạnh buốt truyền từ lòng bàn chân lên tận óc. Tôi nhặt chiếc áo thun của Tuấn vứt dưới sàn tròng bừa vào người.

"Em không muốn nghe nữa. Quên cái ý tưởng bệnh hoạn đó đi."

Tôi bước thẳng vào nhà tắm, đóng sầm cửa lại, chốt trong.

Đứng trước bồn rửa mặt, tôi vặn vòi nước max mức, táp liên tục dòng nước lạnh buốt lên mặt để ép mình tỉnh táo lại. Nhìn hình ảnh phản chiếu trong chiếc gương nhỏ bám hơi nước. Tóc rối bù, môi sưng đỏ, phần cổ áo thun trễ xuống để lộ một dấu cắn đỏ mờ mờ. Một người phụ nữ 29 tuổi, có một công việc ổn định, một cuộc hôn nhân an toàn.

Nhưng những lời nói của Tuấn như một giọt mực đen nhỏ vào ly nước lọc, không ngừng loang ra, vẩn đục toàn bộ tâm trí tôi.

*Một gã đàn ông to lớn hơn đè em xuống nệm.*
*Anh ngồi góc phòng, nhìn em.*

Thật kinh tởm. Tuấn lấy quyền gì mà đem cơ thể tôi ra làm một màn kịch kích thích cho anh ta? Tôi sẽ không bao giờ đồng ý. Tuyệt đối không bao giờ.

***

Hai giờ mười lăm phút sáng.

Tuấn đã ngủ say. Tiếng thở đều đều của anh vang lên ngay bên cạnh.

Tôi nằm ngửa, mắt trân trân nhìn lên trần nhà thạch cao trống hoác. Chăn mỏng chỉ đắp ngang hông. Ký ức về cuộc cãi vã lúc nãy đáng lẽ phải làm tôi kiệt sức, nhưng kỳ lạ thay, dưới bụng dưới của tôi lại đang căng tức một ngọn lửa râm ran. Nó đòi hỏi. Nó ngứa ngáy.

Lời nói của Tuấn lúc nãy, cái giọng khàn khàn mô tả sự chiếm đoạt ấy, cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi như một đoạn băng hỏng.

Tôi từ từ đưa tay trái xuống dưới lớp chăn.

Trượt ngón tay qua lớp vải lót của chiếc quần lót mỏng, nhịp thở của tôi khựng lại khi chạm vào chính mình. Ướt nhẹp. Dịch nhờn dính dấp tràn ra, dính chặt vào kẽ tay.

Trái tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi nhắm mắt lại. Ngón tay giữa bắt đầu miết dọc theo khe lồn, tìm đến điểm mẫn cảm và ấn nhẹ.

Ngay trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Tuấn biến mất khỏi đầu tôi. Thay vào đó, trong bóng tối của mí mắt, tôi thấy một bóng đen không rõ mặt. Hắn cao lớn, bờ vai rộng, mùi mồ hôi lạ lẫm. Bóng đen ấy tách hai chân tôi ra, đâm sầm một thứ gì đó to lớn và nóng rực vào bên trong, bạo liệt đến mức tôi bị xóc nảy lên mặt nệm. Và ở góc phòng, cạnh chiếc tủ áo, Tuấn đang ngồi trên ghế. Mắt Tuấn mở to, hàm siết chặt, nhìn tôi rên rỉ cong người dưới thân kẻ khác.

"Ưm..."

Tôi vùi nửa mặt vào gối, cắn chặt hàm răng qua lớp vỏ cotton để tiếng rên không bật ra khỏi cổ họng. Ngón tay tôi tăng tốc, miết mạnh hơn, nhanh hơn. Sự xấu hổ, tội lỗi bị bóp nghẹt bởi một loại hưng phấn nguyên thủy bạo liệt nhất mà tôi từng trải qua.

Chỉ mất chưa đầy ba phút, cơ thể tôi giật nảy lên. Lớp vải đệm bên dưới ướt sũng. Cực khoái bùng nổ dữ dội đến mức tôi lả đi, nước mắt ứa ra, thấm đẫm hai bên thái dương.

Tôi rút tay ra, đưa lên trước mặt. Dưới ánh đèn ngủ hắt hiu, chất dịch bóng nhẫy dính trên ngón tay tôi phản chiếu một thứ ánh sáng ướt át.

Tôi vừa nói "không" với chồng. Tôi chửi anh ta bệnh hoạn.
Nhưng cơ thể tôi... thì lại vừa phản bội chính tôi.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
252
157
43
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
823
Chương 2 – Thử trong đầu

Cái lạnh từ dòng nước vòi hoa sen dội thẳng lên đỉnh đầu không đủ sức dập tắt ngọn lửa râm ran đang âm ỉ dưới bụng dưới của tôi.

Tôi cọ xát hai bàn tay vào nhau đến đỏ rực, cố gột sạch cảm giác dính dấp lúc nửa đêm. Nhưng càng cố quên, những lời thầm thì đầy ám ảnh của Tuấn lại dội về trong tâm trí, sắc nét từng chi tiết. Một gã đàn ông lạ mặt. Một sự chiếm đoạt thô bạo. Và ánh mắt Tuấn ngồi ở góc phòng.

Bữa sáng diễn ra trong một bầu không khí im lặng đến ngột ngạt. Tuấn ngồi ở phía bên kia bàn đảo, khuấy ly cà phê đen. Anh mặc chiếc áo sơ mi xám nhạt phẳng phiu, chuẩn bị đến công ty. Trông anh lại là một giám đốc dự án chỉn chu, hoàn toàn không có chút dấu vết nào của gã đàn ông với ánh mắt thèm khát điên rồ tối qua.

"Chuyện đêm qua..." Tuấn lên tiếng trước, phá vỡ tiếng lách cách của thìa va vào thành ly. "Cho anh xin lỗi."

Tôi ngừng động tác nhai miếng bánh mì, ngước lên.

"Anh xem linh tinh rồi để nó ảnh hưởng vào đầu," Tuấn thở dài, ánh mắt đầy vẻ tự trách, hoàn toàn không có sự ép uổng hay bề trên. "Anh không nên nói những lời đó với em. Quên nó đi nhé."

Anh đứng dậy, bước vòng qua bàn và đặt một nụ hôn nhẹ lên trán tôi, mùi nước hoa thoang thoảng thân thuộc. Trái tim tôi chùng xuống. Đáng lẽ tôi phải thở phào nhẹ nhõm vì cơn ác mộng đã kết thúc, nhưng ngay khoảnh khắc anh quay lưng bước ra cửa, một cảm giác hụt hẫng kỳ lạ lại xẹt qua dưới bụng dưới.

*Quên đi sao?*

Tôi ngồi thừ ra trước màn hình laptop suốt cả buổi sáng. Công việc lên content cho chiến dịch marketing tháng này chẳng nhét nổi chữ nào vào đầu. Ánh mắt tôi cứ vô thức trượt về phía tấm gương lớn trong phòng ngủ, rồi lại nhìn xuống những ngón tay mình.

Mười một giờ trưa, tôi cắn môi, nhấn tổ hợp phím mở một thẻ ẩn danh trên Chrome. Bàn tay hơi run rẩy, tôi gõ vào ô tìm kiếm hai từ khóa mà mình đã nghe loáng thoáng trên mạng: *"Hotwife"*, *"Cuckold"*.

Hàng nghìn kết quả hiện ra. Tôi rụt rè bấm vào một đoạn video.

Âm thanh rên rỉ ướt át vang lên từ loa ngoài khiến tôi giật mình, vội vàng cắm tai nghe vào. Trên màn hình, một người phụ nữ đang đứng giữa phòng, trong khi người chồng ngồi ngay trên ghế sô pha, tay tự vuốt ve chính mình và nhìn vợ. Không có sự bạo hành hay hạ nhục nào như tôi từng nghĩ; thứ duy nhất ngập tràn trong không gian đó là ánh mắt khao khát đến nghẹt thở của người chồng khi thấy vợ mình được thỏa mãn.

*Tưởng tượng vợ anh được khao khát.* Lời Tuấn văng vẳng bên tai.

Tôi sập mạnh màn hình laptop lại, thở hắt ra. Giữa hai đùi tôi, một dòng nước ấm nóng lại rỉ ra, làm ướt một mảng quần lót mới.

Thật điên rồ. Tôi là một người vợ ngoan. Tôi yêu chồng. Nhưng tại sao cái ý nghĩ có một người đàn ông khác thao túng cơ thể mình, dưới sự đồng thuận và chứng kiến của chính Tuấn, lại khiến tôi hưng phấn đến mức căng tức thế này?

***

Đêm hôm đó, Tuấn ôm tôi từ phía sau khi tôi đang rửa nốt vài chiếc ly trên bồn rửa. Bàn tay anh luồn qua lớp áo lụa mỏng, xoa nắn bầu ngực tôi qua lớp áo lót.

"Nay em làm việc mệt không?" Anh thì thầm vào gáy tôi, môi hôn dọc xuống sống lưng.

"Bình thường anh ạ," tôi đáp, giọng đã bắt đầu run rẩy vì hơi nóng từ thân nhiệt của anh.

Tuấn xoay người tôi lại, bế bổng tôi lên đặt ngồi trên bệ đá cẩm thạch của bếp. Anh chui vào giữa hai chân tôi, kéo khóa quần. Đêm nay, anh làm tình với sự dịu dàng và cẩn trọng đến mức khiến tôi muốn khóc. Anh hôn sâu, lưỡi đan vào nhau, ngón tay miết nhẹ bên ngoài khe lồn đã ướt đẫm của tôi trước khi từ từ đẩy vào.

"Ưm... Tuấn..." Tôi choàng tay ôm lấy cổ anh, đón nhận nhịp đẩy chậm rãi, sâu hoắm.

Khoái cảm lan tỏa, ấm áp và thân thuộc. Nhưng có một điều gì đó thiếu hụt. Tôi uốn cong lưng, cố gắng cọ xát nhiều hơn để tìm kiếm điểm bùng nổ, nhưng nó cứ trượt đi. Cảm giác lưng chừng khiến tôi cắn môi, hơi thở trở nên đứt quãng, bứt rứt.

Tuấn nhận ra điều đó. Anh hiểu cơ thể tôi hơn cả chính tôi. Nhịp dập của anh dừng lại. Anh chống hai tay hai bên hông tôi, nhìn sâu vào mắt tôi dưới ánh đèn bếp mờ ảo.

"Em không tập trung," Tuấn nhận xét, giọng trầm xuống, mang đầy sự thấu cảm.

"Em có... dập mạnh thêm chút nữa đi anh..." Tôi lảng tránh ánh mắt anh, định kéo đầu anh xuống hôn nhưng anh né tránh.

"Minh Anh," Tuấn gọi tên tôi, ngón tay cái miết nhẹ lên gò má tôi đang ửng đỏ. "Đêm qua... sau khi vào nhà tắm, em đã làm gì?"

Tim tôi đánh thót một cái. Máu dồn hết lên mặt.

"Em... em không làm gì cả."

Tuấn nhìn tôi chằm chằm, rồi bàn tay anh trượt xuống, luồn vào khe hở giữa hai cơ thể đang dính chặt, tìm đến điểm nhạy cảm nhất của tôi và miết một đường dài. Tôi giật nảy người, rên lên một tiếng nghẹn ngào.

"Sáng nay lúc giặt đồ, anh thấy quần lót của em trong giỏ ướt đẫm," Tuấn nói thầm, mỗi một từ phát ra là một nhịp anh đẩy hông vào thật chậm, cọ xát con cặc đang cương cứng vào vách thịt tôi. "Lúc em trốn vào nhà tắm... lồn em cũng đang chảy nước, đúng không?"

Sự thật bị bóc trần khiến tôi nhục nhã đến mức muốn đào hố chôn mình. Tôi nhắm tịt mắt lại, quay mặt đi, nước mắt ứa ra.

"Anh đừng nói nữa..."

"Mở mắt ra nhìn anh," Tuấn ra lệnh. Lần này không có sự khẩn khoản, mà là một quyền lực tuyệt đối. Anh siết chặt eo tôi. "Chúng ta không cần tìm ai hết. Nhưng đêm nay... thử trong đầu thôi. Chiều anh, được không?"

Tôi run rẩy mở mắt. Ánh mắt Tuấn đong đầy sự khao khát và tôn trọng. Không có sự khinh miệt nào ở đây. Chỉ có chúng tôi, và một vùng cấm địa đang chờ được mở.

Tôi khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhỏ bé nhưng phá vỡ toàn bộ ranh giới ba năm qua.

Tuấn gầm nhẹ, nhịp dập bắt đầu tăng tốc. Anh đâm mạnh, rút ra gần hết rồi lại đập mạnh vào, tiếng da thịt va chạm chát chúa vang lên trong không gian bếp yên tĩnh. Bàn tay anh đan chặt lấy mười ngón tay tôi, ép chặt xuống mặt đá lạnh ngắt.

"Nhắm mắt lại đi vợ," Tuấn thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào tai tôi. "Tưởng tượng... không phải anh đang đụ em."

Tôi nhắm mắt, nhịp thở hỗn loạn.

"Là một gã khác... cao lớn hơn anh, bờ vai rộng hơn anh. Hắn đang đè nghiến em ra mặt bàn bếp này." Giọng Tuấn vang lên bên tai, đều đều, sắc lẹm, kích thích từng nơ-ron thần kinh của tôi. "Hắn đâm em mạnh đến mức em không khép nổi chân. Lồn em đang ngậm chặt lấy cặc của người lạ. Sướng không?"

"Đừng... Tuấn..." Tôi rên rỉ, nhưng cơ thể tôi lại phản bội. Vách thịt tôi co thắt điên cuồng, siết chặt lấy anh mỗi khi lời nói đó lọt vào tai. Nhiệt độ trong người tôi tăng vọt.

"Trả lời anh. Đang bị gã đó đụ... có sướng không?" Tuấn dập một cú mạnh đến mức tôi nảy người lên khỏi mặt đá.

"Sướng... aah... sướng quá..." Tôi bật khóc, không còn kiểm soát nổi cái miệng của mình nữa. Sự xấu hổ đã bị khoái cảm nhục dục nuốt chửng.

"Anh đang đứng ngay cửa bếp nhìn em," Tuấn tiếp tục vẽ ra viễn cảnh, tay anh vuốt dọc theo đường cong eo tôi, siết mạnh. "Nhìn vợ anh bị gã khác đụ cho tung người. Nhìn em chảy nước vì hắn ta. Rên lớn lên cho hắn nghe đi Minh Anh."

"Anh ơi... sâu quá... đụ em mạnh nữa đi..." Tôi khóc nấc lên, móng tay cào nhẹ vào mu bàn tay Tuấn đang đan chặt lấy tay mình. Cái mỏ neo duy nhất giữ tôi lại thực tại là hơi ấm từ bàn tay chồng.

"Đúng rồi... đụ nát lồn vợ tôi ra..." Tuấn gầm lên.

Nhịp cuối cùng, Tuấn đâm ngập gốc, nghiến chặt răng. Cơ thể tôi giật đùng đùng như bị điện giật. Cực khoái ập đến dữ dội hơn, sâu hơn, tàn phá hơn bất kỳ lần nào trong suốt ba năm hôn nhân. Một cơn sóng thần của dục vọng cuốn phăng mọi lý trí, khiến tôi lả đi trên vai Tuấn, ngực phập phồng không ra hơi, tiếng rên rỉ vẫn còn mắc kẹt trong cổ họng.

Tuấn thở hắt ra, gục đầu vào ngực tôi. Anh không rút ra ngay, mà vẫn để sự kết nối ấy duy trì. Anh rút một bàn tay ra, vuốt những lọn tóc bết mồ hôi đang dính chặt trên trán tôi, rồi hôn nhẹ lên đuôi mắt đang ướt nhòe.

"Em làm tốt lắm," anh thì thầm, giọng dịu dàng trở lại, hoàn toàn tôn trọng và nâng niu.

Tôi mở mắt nhìn Tuấn. Trái tim tôi vẫn đập cuồng loạn. Khoái cảm vừa rồi quá chân thực, quá nguyên thủy. Nó đáng sợ, nhưng cũng đẹp đẽ đến mức gây nghiện.

Tôi vòng tay ôm chặt lấy lưng anh, úp mặt vào hõm vai có mùi mồ hôi nam tính ấy. Cánh cửa phòng tuyến đầu tiên trong đầu tôi đã bị phá vỡ. Và sâu thẳm bên trong, tôi biết rõ một sự thật.

Chỉ "thử trong đầu" thôi... sẽ sớm không còn đủ cho cả hai chúng tôi nữa.
 
Chỉnh sửa cuối:
  • Like
Reactions: hoangminh868

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
252
157
43
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
823
Chương 3 – Quy tắc đầu tiên

Cuốn sổ tay bìa da màu đen nằm ngay ngắn trên mặt bàn kính phòng khách, đánh dấu khoảnh khắc cuộc hôn nhân ba năm của chúng tôi chính thức bước ra khỏi vùng an toàn.

Ánh đèn vàng từ ngọn nến thơm mùi gỗ thông hắt lên khuôn mặt góc cạnh của Tuấn. Anh đang cầm cây bút mực, nắp bút xoay nhẹ giữa hai ngón tay — một thói quen cố hữu mỗi khi anh chuẩn bị đưa ra những quyết định quan trọng ở công ty. Chỉ khác là, tối nay, chúng tôi không bàn về chiến lược kinh doanh. Chúng tôi đang bàn về việc đưa một người đàn ông thứ ba lên giường.

"Em uống đi," Tuấn đẩy ly vang đỏ về phía tôi. "Nhấp một ngụm cho đỡ căng."

Tôi cầm ly rượu lên, hơi lạnh từ lớp thủy tinh truyền vào lòng bàn tay. Vị chát của vang Chile trôi xuống cổ họng, mang theo một luồng nhiệt râm ran. Đã ba ngày kể từ cái đêm "thử trong đầu" ở gian bếp. Ba ngày qua, chúng tôi không làm tình thêm lần nào, nhưng sự bứt rứt vắt ngang qua từng ánh mắt, từng cái chạm vô tình lúc đi ngang qua nhau. Khoái cảm điên rồ đêm đó đã gieo một hạt mầm không thể nhổ bỏ.

Và tối nay, Tuấn đề nghị chúng tôi ngồi xuống.

"Chúng ta không làm bừa, Minh Anh," Tuấn mở lời, đặt cây bút xuống cạnh cuốn sổ. "Anh đã suy nghĩ rất kỹ. Nếu em thực sự muốn thử... và anh biết em muốn... chúng ta phải có luật."

Tôi nhìn chằm chằm vào trang giấy trắng tinh. Hai chữ "Luật chơi" được Tuấn viết in hoa nắn nót ở dòng đầu tiên. Sự điềm tĩnh của anh khiến nhịp tim tôi đập chậm lại, xua tan đi cảm giác tội lỗi rẻ tiền vẫn lẩn khuất đâu đó trong tâm trí. Anh không coi tôi là một món đồ chơi để giải tỏa sinh lý. Anh đang thiết lập một vùng an toàn để tôi có thể hoang dại nhất.

"Luật thứ nhất," Tuấn hắng giọng, ánh mắt khóa chặt lấy tôi. "Quyền phủ quyết tuyệt đối. Bất cứ lúc nào, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, nếu em thấy sợ hoặc không ưng ý, em chỉ cần nói 'Đủ rồi'. Mọi thứ sẽ kết thúc ngay lập tức. Kẻ đó phải bước ra khỏi phòng. Không thỏa hiệp."

Tôi nuốt nước bọt. "Thế nếu anh là người muốn dừng thì sao?"

"Luật này áp dụng cho cả hai," Tuấn gật đầu, vươn tay phủ lên mu bàn tay tôi đang đặt trên bàn. Da anh ấm. "Anh cũng có quyền nói 'Đủ rồi'. Chúng ta ưu tiên cảm xúc của nhau lên trên hết. Trò chơi này là để hai vợ chồng cùng sướng, không phải để phá nát cái nhà này."

"Luật thứ hai," Tuấn rụt tay lại, viết nhanh xuống sổ. "Sự thành thật tàn nhẫn. Em sướng, em phải nói. Em đau, em phải nói. Em lỡ có cảm giác ghen tuông hay tủi thân, em cũng phải nói. Chúng ta sẽ không có bất kỳ bí mật nào giấu nhau sau những đêm như thế."

"Kể cả việc... em thấy người ta làm tốt hơn anh?" Tôi ngập ngừng, âm cuối nhỏ dần.

Cơ mặt Tuấn khẽ căng lên. Phải mất hai giây anh mới thả lỏng, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng. "Đặc biệt là việc đó. Anh muốn biết gã đó đâm vợ anh sướng đến mức nào. Sự thành thật của em chính là thứ kích thích anh nhất."

Tôi thở hắt ra, một tảng đá đè nặng trong ngực như được nhấc bổng.

"Còn luật gì nữa không?" Tôi chủ động cầm chai vang rót thêm cho cả hai.

"Luật thứ ba: Không qua đêm," Tuấn gõ nhẹ đầu bút xuống mặt bàn, nhịp điệu dứt khoát. "Sex xong, hắn ta có thể tắm rửa, uống một ly nước, nhưng sau đó phải rời đi. Giường ngủ này, căn hộ này, qua mười hai giờ đêm, chỉ có vợ chồng mình."

Ba điều luật. Ngắn gọn. Sắc bén. Giống hệt phong cách làm việc của Tuấn. Nó dập tắt mọi lo âu về việc bị mất kiểm soát, tạo ra một cái lồng bảo vệ để con thú dục vọng bên trong tôi yên tâm cắn xé.

"Em đồng ý," tôi nhìn thẳng vào mắt anh, đáp gọn gàng.

Tuấn gấp cuốn sổ lại. Anh đẩy ly rượu sang một bên, nắm lấy tay tôi kéo mạnh khiến tôi ngã nhào vào lòng anh trên chiếc sô pha. Vòng tay anh siết chặt lấy eo tôi. Mũi anh chúi vào hõm cổ tôi, hít một hơi thật sâu.

"Em không sợ người ta đánh giá à?" Tuấn thì thầm vào tai tôi.

"Người ta đâu có sống thay cuộc đời mình," tôi tựa cằm lên vai anh, nhắm mắt lại. "Với lại... ngoài kia đóng cửa rồi, trong này chỉ có anh và em biết luật thôi."

Tuấn bật cười khẽ. Lồng ngực anh rung lên dưới má tôi. Anh với tay lấy chiếc điện thoại đang úp sấp trên bàn, mở khóa màn hình rồi đưa ra trước mặt tôi.

"Anh đã tìm hiểu một số cộng đồng kín," Tuấn giải thích, ngón tay lướt qua một diễn đàn có giao diện tối giản. "Rất kén người. Cần có mã giới thiệu. Sẽ không có những gã bặm trợn thô lỗ đâu."

Mặt tôi nóng ran.

"Anh... anh tìm được ai chưa?" Giọng tôi vỡ ra, không giấu được sự tò mò pha lẫn hồi hộp.

Tuấn dừng ngón tay lại ở một profile. Không có ảnh chụp thẳng mặt. Chỉ có một bức ảnh đen trắng chụp từ phía sau, một bờ vai rộng, mặc chiếc áo sơ mi xắn tay, đang đứng tựa vào quầy bar rót rượu. Thông tin bên dưới rất ngắn gọn.

*Ethan Walker. 34 tuổi. Mỹ. Đang làm việc tại Sài Gòn. Tìm kiếm sự kết nối có nguyên tắc.*

"Anh ta là quản lý một không gian F&B khá kín tiếng ở Thảo Điền," Tuấn nói, giọng trầm xuống. "Anh đã nhắn tin trao đổi qua vài bước lọc. Rất lịch sự, biết giới hạn. Và quan trọng nhất..."

Tuấn quay sang nhìn tôi, đôi mắt rực lên thứ ánh sáng nguy hiểm quen thuộc.

"...hắn ta nói tiếng Việt rất sõi. Anh muốn em nghe rõ từng lời hắn nói lúc ở trên giường."

Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh đen trắng trên màn hình. Một người đàn ông lạ mặt. Một khoảng trời hoàn toàn xa lạ sắp sửa đụng chạm vào cơ thể tôi, chen vào giữa cuộc hôn nhân của tôi.

"Cuối tuần này," Tuấn cất điện thoại đi, luồn tay vào tóc tôi, vuốt ve phần gáy. "Chúng ta sẽ đến quán của anh ta. Chỉ gặp mặt, nói chuyện. Nếu em không thích, hoặc anh thấy gã không ổn, chúng ta quay về. Còn nếu hai bên đều ưng..."

Tuấn bỏ lửng câu nói. Anh cúi xuống, cắn nhẹ lên vành tai tôi. Một luồng gai ốc chạy dọc sống lưng.

Cánh cửa đã chính thức được mở khóa. Và tôi biết, bàn tay đẩy cánh cửa đó ra... là tay của cả hai chúng tôi.
 
Chỉnh sửa cuối:

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
252
157
43
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
823
Chương 4 – Gặp Ethan

Căn hầm rượu nằm sâu dưới lòng đất của một nhà hàng kiểu Pháp trên đường Ngô Quang Huy, Thảo Điền, không hề có biển hiệu phô trương. Nó yên tĩnh, tối và phả ra một luồng khí lạnh ngắt.

Tuấn bước đi trước tôi, bàn tay anh đặt hờ ở vùng thắt lưng tôi — một cử chỉ sở hữu quen thuộc. Tôi diện chiếc đầm lụa đen ôm sát, phần cổ khoét sâu hình chữ V để lộ rãnh ngực, khoác ngoài chiếc blazer hờ hững. Đây là bộ đồ Tuấn tự tay chọn cho tôi lúc sáu giờ tối. *“Anh muốn hắn ta không thể rời mắt khỏi em,”* anh đã nói thế khi kéo khóa váy cho tôi.

Nhưng hiện tại, khi bước những bậc cầu thang gỗ cuối cùng, lòng bàn tay tôi đang túa mồ hôi, bám chặt lấy viền áo.

Trong một gian phòng VIP được ngăn cách bởi rèm nhung đỏ sẫm, một người đàn ông đang ngồi ở chiếc bàn góc. Anh ta mặc áo sơ mi màu than chì, tay áo xắn lên đến dưới khuỷu tay để lộ phần cẳng tay rắn rỏi. Nghe tiếng bước chân, anh ta thong thả đứng dậy.

"Tuấn phải không?"

Giọng nói vang lên trầm ấm, phát âm tiếng Việt tròn vành rõ chữ một cách đáng kinh ngạc, chỉ hơi luyến nhẹ ở những âm cuối.

"Chào Ethan." Tuấn bước tới. Hai người đàn ông bắt tay nhau. Một cái bắt tay ngắn, dứt khoát.

Ethan cao hơn Tuấn nửa cái đầu. Dưới ánh đèn vàng yếu ớt của hầm rượu, đôi mắt xanh xám của anh ta lướt qua Tuấn, rồi từ từ dừng lại trên người tôi. Một khoảng dừng kéo dài đúng hai giây. Đủ lâu để một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi, nhưng cũng đủ lịch sự để không khiến người đối diện cảm thấy bị mạo phạm.

"Và đây chắc là Minh Anh," Ethan mỉm cười, một nụ cười nửa miệng rất nhẹ. Anh ta không chìa tay ra với tôi, chỉ hơi cúi đầu. "Rất vui được gặp em."

Anh ta biết luật. Không chạm vào vợ người khác khi chưa có sự cho phép rõ ràng.

Chúng tôi ngồi xuống bàn. Ethan chủ động rót rượu. Cử chỉ của anh ta khoan thai, tay trái đặt nhẹ sau lưng, tay phải nghiêng chai vang đỏ sao cho dòng chảy lọt thỏm vào ly mà không tạo ra bất kỳ tiếng động thừa thãi nào. Không xun xoe, cũng không mang vẻ kiêu ngạo của một tay chơi lão luyện. Chỉ là một sự điềm tĩnh chết người.

"Tuấn nói anh làm trong ngành F&B?" Tôi cất giọng, cố ép âm điệu thật bình thản, dọn dẹp đi sự bối rối đang dâng lên trong ngực.

"Anh setup hệ thống cho vài nhà hàng và speakeasy bar ở khu này," Ethan đáp, đẩy ly vang về phía tôi. Ánh mắt anh ta lại khóa chặt lấy mắt tôi. "Công việc đòi hỏi phải làm đêm nhiều. Nó rèn cho người ta thói quen... giữ im lặng và quan sát."

Tôi miết ngón tay lên chân ly thủy tinh, hơi bất ngờ vì câu trả lời mang đậm tính ám chỉ.

"Đó là lý do anh chọn những mối quan hệ... kiểu này?" Tuấn xen vào, giọng đều đều nhưng tôi biết chồng mình đang bắt đầu dò xét.

Ethan nhấp một ngụm rượu, dựa lưng vào ghế sô pha bọc da.

"Anh không gọi đây là một kiểu mối quan hệ," Ethan nhìn Tuấn, thái độ vô cùng nghiêm túc. "Anh gọi đây là sự đồng thuận. Mọi người đều biết mình ở đâu, mình muốn gì, và ranh giới nằm ở chỗ nào. Không lừa dối. Với anh, sự thành thật đó còn sạch sẽ hơn rất nhiều cuộc hôn nhân ngoài kia."

Khóe môi Tuấn giật nhẹ, rồi anh gật đầu, có vẻ hài lòng với câu trả lời.

Tôi tĩnh lặng quan sát Ethan. Mùi hương của anh ta khác hẳn Tuấn. Nếu Tuấn luôn mang mùi sữa tắm nam tính, hơi the mát và an toàn, thì người đàn ông ngoại quốc này lại tỏa ra một mùi gỗ tuyết tùng trầm ấm, pha chút khói xì gà mỏng manh. Nó trưởng thành, nguy hiểm, nhưng lại khiến người ta vô thức muốn rúc vào.

"Tuấn đã nói với anh về các nguyên tắc của chúng tôi chưa?" Tôi mạnh dạn hỏi thẳng.

"Rồi. Quyền phủ quyết. Thành thật tuyệt đối. Không qua đêm." Ethan đáp lại ngay lập tức, như thể anh ta đã học thuộc lòng. Rồi, anh ta hơi nghiêng người về phía trước, rút ngắn khoảng cách không gian. "Nhưng anh có một câu hỏi dành cho em, Minh Anh."

Tôi nuốt nước bọt, cố không lảng tránh đôi mắt màu xanh xám như đang soi thấu tâm can mình. "Anh cứ hỏi."

"Em đến đây tối nay..." Giọng Ethan trầm xuống mức chỉ đủ cho ba người nghe thấy. "...là vì chiều chồng em, hay vì chính em cũng muốn?"

Câu hỏi như một lưỡi dao găm thẳng vào lớp vỏ bọc mà tôi đang cố xây dựng. Không khí trong phòng VIP bỗng chốc đông đặc. Hơi thở của Tuấn bên cạnh tôi bỗng trở nên nặng nhọc. Anh đang đợi tôi trả lời. Cả hai người đàn ông này đều đang ép tôi phải tự đối diện với phần tối tăm nhất của chính mình.

Tôi cắn nhẹ môi dưới. Hình ảnh cái bóng đen đè nghiến tôi ra bàn bếp vài ngày trước, khoái cảm ướt át dính dấp trên những ngón tay... tất cả dội về.

Tôi ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Ethan.

"Vì em muốn."

Ethan khẽ nhếch mép. Đó không phải là một nụ cười đắc thắng. Đó là nụ cười của một gã thợ săn vừa tìm thấy con mồi tự nguyện mở cửa bước vào lồng.

"Tốt." Ethan ngả người ra sau, giơ ly rượu lên một chút. "Anh không thích chơi trò ép buộc. Sự khao khát tự nguyện... luôn là thứ đẹp nhất."

Chúng tôi nâng ly. Tiếng pha lê va vào nhau lanh lảnh.

Suốt một giờ đồng hồ sau đó, không ai nhắc thêm một từ nào về tình dục. Ethan và Tuấn chuyển sang nói về thị trường tài chính, về những dự án start-up, về tình hình kinh tế ở Sài Gòn. Ethan nói chuyện rất có chiều sâu, kiến thức xã hội sâu rộng và đặc biệt, anh ta biết cách lắng nghe.

Nhưng, thỉnh thoảng, trong lúc Tuấn đang thao thao bất tuyệt về một chỉ số tài chính, ánh mắt Ethan lại chậm rãi lướt qua tôi.

Anh ta nhìn xương quai xanh của tôi. Nhìn vết son đỏ tôi để lại trên miệng ly. Nhìn cách tôi bắt chéo hai chân dưới gầm bàn. Không suồng sã, không thô bỉ. Chỉ là một sự đánh giá đầy thèm khát đang được kiềm chế hoàn hảo bởi lý trí.

Và tê tái nhất là... Tuấn thấy tất cả những điều đó. Chồng tôi vừa nói chuyện, vừa chứng kiến vợ mình bị người đàn ông đối diện lột trần bằng ánh mắt. Gân xanh nổi mờ trên mu bàn tay Tuấn, nhưng ở dưới gầm bàn, tay anh lại đang nắm chặt lấy tay tôi. Ngón cái của chồng miết mạnh lên mu bàn tay tôi, truyền sang một sự kích động điên cuồng.

Mười giờ rưỡi tối, chúng tôi đứng dậy ra về.

Ethan tiễn chúng tôi ra tận bậc cầu thang hầm rượu.

"Cảm ơn vì buổi tối," Tuấn đưa tay ra bắt.

"Hân hạnh của anh." Ethan đáp lời.

Lần này, Ethan quay sang tôi. Anh ta không cúi đầu như lúc đầu nữa. Anh ta đưa bàn tay lớn, rắn rỏi của mình ra trước mặt tôi.

Tôi liếc nhìn Tuấn. Chồng tôi gật đầu nhẹ.

Tôi chậm rãi đưa tay ra. Khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau, lòng bàn tay Ethan nóng ran, hơi thô ráp bởi những vết chai. Anh ta nắm lấy tay tôi, nhưng không buông ra ngay. Ngón tay cái của anh ta khẽ miết một đường cực mỏng vào hõm tay tôi, cực kỳ nhanh, cực kỳ mờ ám, trước khi buông thõng xuống.

"Hẹn gặp lại em, Minh Anh."

Đó không phải là một câu chào xã giao. Đó là một lời hứa hẹn.

Tôi bước theo Tuấn lên cầu thang, cố giấu đi nhịp thở đang dồn dập. Không cần quay đầu lại, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt xanh xám ấy đang ghim chặt vào phần hông tôi sau lớp váy lụa.

Buổi tối nay, không ai cởi một chiếc cúc áo nào. Nhưng tôi có cảm giác... mình vừa làm tình với cả hai người đàn ông này bằng một cách khốc liệt nhất.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
252
157
43
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
823
Chương 5 – Tin nhắn

Chiếc xe lao qua dải đèn vàng vọt trên xa lộ Hà Nội, mang theo một bầu không khí im lặng căng đặc đến mức tôi nghe rõ cả tiếng lốp xe ma sát miết xuống mặt đường nhựa.

Tuấn lái xe bằng một tay. Bàn tay còn lại của anh đặt trên đùi tôi, những ngón tay thô ráp bóp mạnh vào lớp lụa đen ôm sát, thỉnh thoảng lại miết sâu vào sát mép vải ren của chiếc quần lót. Anh không nói một lời nào từ lúc rời khỏi nhà hàng của Ethan, nhưng nhịp thở nặng nề và cách anh đạp chân ga bốc đồng đã tố cáo tất cả. Sự hưng phấn đang thiêu đốt lý trí của chồng tôi.

Và cả tôi cũng vậy. Hơi ấm từ cái chạm tay của Ethan ở bậc cầu thang như vẫn còn bỏng rát trên lòng bàn tay tôi, hòa trộn với mùi gỗ tuyết tùng còn vương vất trong khoang mũi.

Tiếng "ting" của thang máy tầng hăm bốn vừa vang lên, Tuấn đã kéo tuột tôi ra ngoài hành lang.

Cánh cửa căn hộ vừa sập lại chốt khóa, lưng tôi đã bị ép mạnh vào lớp gỗ công nghiệp lạnh toát. Chưa kịp bật đèn, Tuấn lao vào tôi. Khóa chiếc váy lụa bị kéo tuột xuống tận thắt lưng. Anh thô bạo đẩy phần áo lót lên, cúi xuống ngậm trọn lấy một bên ngực tôi, mút mát đến phát ra những tiếng lép nhép ướt át trong bóng tối.

"Tuấn... vào phòng..." Tôi thở dốc, hai tay bám chặt lấy vai áo sơ mi của anh.

"Không, ở đây." Giọng Tuấn khàn đục, ngắt quãng. Anh luồn tay xuống dưới chiếc váy lụa đang rủ rượi, xé toạc lớp quần lót ren mỏng manh sang một bên. Ngón tay anh đâm thẳng vào khe thịt đã ướt sũng dịch nhờn từ lúc còn ngồi trên xe.

Tôi giật nảy mình, ngửa cổ ra sau, gáy đập nhẹ vào cửa.

"Suốt buổi tối nay, lồn em chảy nước thế này sao?" Tuấn miết mạnh ngón tay cái vào điểm mẫn cảm, vừa đâm rút vừa gầm gừ hỏi. "Lúc gã đó nhìn ngực em, lúc gã đó rót rượu cho em... em có nghĩ đến việc bị gã đè ra đụ không?"

"Ưm... anh ơi..." Đầu gối tôi nhũn ra, toàn bộ trọng lượng cơ thể phải dựa vào cánh tay đang xốc hông tôi lên của Tuấn.

Tuấn vội vã kéo khóa quần, lôi con cặc đã cương cứng tột độ ra, áp phần đầu nóng hổi đang rỉ dịch vào ngay cửa mình của tôi. Anh không dạo đầu thêm, lập tức đâm ngập gốc.

Sự lấp đầy đột ngột khiến tôi cong người, một tiếng rên rỉ nghẹn ngào bật ra. Tuấn giữ chặt hai đùi tôi ép vào hông anh, bắt đầu dập những nhát sâu và tàn nhẫn. Bóng tối trong phòng khách bao trùm lấy chúng tôi, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ cột đèn đường hắt qua khung cửa sổ ban công.

"Trả lời anh. Em có nghĩ đến hắn không?" Nhịp đâm của Tuấn nhanh dần, đập mạnh vào vùng cấm địa khiến cơ thể tôi chao đảo.

"Có... ah... em có..." Tôi cắn chặt môi, đầu óc quay cuồng. Sự thật trần trụi được nói ra cộng hưởng với khoái cảm thể xác tạo thành một cơn lốc xoáy dục vọng.

"Hắn ta muốn lột cái váy này của em ra." Tuấn vừa dập vừa nói, ngón tay anh bấu chặt vào mảng lưng trần của tôi. "Hắn muốn đụ vợ anh. Và em cũng muốn bị hắn đụ... Sướng không Minh Anh? Thích bị người lạ dòm ngó không?"

"Thích... sướng lắm Tuấn... đâm em mạnh nữa đi..."

Tôi khóc òa lên, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Sự nhục nhã bị đập nát, nhường chỗ cho bản năng hoang dại nhất. Tuấn đẩy nhịp độ lên mức điên cuồng, mỗi cú thúc đều chạm đến tận cùng vách thịt. Mùi mồ hôi của anh, mùi nước hoa của tôi, và bóng ma của một người đàn ông thứ ba lấp đầy bầu không khí ngột ngạt.

"Ra đi vợ... ra vì hắn đi..." Tuấn gầm lên, siết chặt lấy eo tôi.

Tôi thét lên một tiếng lanh lảnh, cơ thể giật nảy từng đợt liên hồi. Dòng nước ồ ạt tuôn ra, tưới ướt đẫm con cặc đang cắm sâu bên trong của chồng. Cùng lúc đó, Tuấn cũng gồng mình, phóng những luồng tinh dịch nóng bỏng thẳng vào sâu trong tử cung tôi.

Cả hai chúng tôi trượt dần xuống, ngồi bệt trên tấm thảm len ở cửa ra vào. Chân tôi vắt vẻo trên đùi anh, chiếc váy lụa xộc xệch quấn ngang eo. Tuấn ôm chặt lấy tôi, úp mặt vào hõm ngực tôi mà thở dốc. Bàn tay thô ráp ban nãy vừa bóp nghẹt hông tôi, giờ đang dịu dàng vuốt ve dọc theo sống lưng đang túa mồ hôi.

Không ai nói một lời nào. Chỉ có tiếng điều hòa bắt đầu chạy ro ro sau khi cảm biến nhận diện có người trong nhà. Cơn bão tình dục đã đi qua, để lại một sự gắn kết kỳ lạ. Anh đưa tôi lên đỉnh bằng cách dùng một người đàn ông khác, nhưng cái ôm lúc này lại khẳng định quyền sở hữu tuyệt đối: *Dù thế nào, em vẫn là của anh.*

***

Đêm dần về sáng.

Tuấn đã tắm rửa xong và chìm vào giấc ngủ sâu trên chiếc giường êm ái. Tôi nằm nghiêng, đưa lưng về phía anh, mắt vẫn mở trừng trừng nhìn vào khoảng không vô định. Cơ thể nhức mỏi, bên dưới vẫn còn hơi râm ran đau sau trận hoan ái quá sức, nhưng tâm trí tôi lại tỉnh táo lạ thường.

Tất cả những chuyện này đang trượt ra khỏi vùng an toàn. Vượt xa khỏi cuốn sổ tay bìa đen mà Tuấn dùng để ghi luật.

*Bzzzt.*

Một tiếng rung khẽ phá vỡ không gian tĩnh lặng. Màn hình chiếc iPhone đặt trên tủ đầu giường bỗng lóe sáng.

Tôi khẽ giật mình, quay đầu lại. Tuấn vẫn thở đều đặn, không có dấu hiệu thức giấc. Tôi rón rén vươn tay, cầm chiếc điện thoại lên. Mắt tôi nheo lại vì ánh sáng màn hình.

Đồng hồ điện thoại hiển thị: **02:13 AM**.

Bên dưới là một thông báo tin nhắn từ Zalo. Một cái tên vừa được tôi thêm vào danh bạ lúc chập tối, dựa trên số điện thoại Tuấn gửi sang để tôi "chủ động giữ liên lạc nếu có gì cần hỏi".

*Ethan Walker.*

Trái tim tôi đập thót một nhịp, dồn máu chạy rần rần lên thái dương. Ngón tay cái chần chừ vài giây, rồi tôi quyết định vuốt nhẹ để mở dòng tin nhắn chưa đọc. Không có icon. Không có lời chào dài dòng. Chỉ vỏn vẹn một dòng chữ hiển thị trên nền màn hình tối:

*"Váy lụa đen rất hợp với em. Tay em đang lạnh, hy vọng về đến nhà em đã được ủ ấm."*

Tôi nín thở. Dòng tin nhắn không hề vi phạm luật. Anh ta không rủ rê, không nói lời thô tục. Nó lịch sự, tinh tế, nhưng lại mang tính sát thương khủng khiếp. Nó đâm thẳng vào cái khoảnh khắc tôi đưa tay ra cho anh ta nắm ở bậc cầu thang hầm rượu.

Ethan biết tôi đang thức. Anh ta gửi nó vào lúc hai giờ mười ba phút sáng, như một kẻ đi câu thả mồi vào vùng nước sâu nhất, biết chắc chắn con cá sẽ cắn câu.

Tôi khóa màn hình, đặt điện thoại úp sấp xuống bàn, nhét tay vào trong chăn. Lòng bàn tay tôi lại bắt đầu nóng rực lên.

Cuộc chơi này... đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của một mình Tuấn nữa rồi.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
252
157
43
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
823
Chương 6 – Chuẩn bị

Bữa sáng thứ Bảy bắt đầu bằng tiếng rít chói tai của máy pha espresso và một bí mật đang nằm im lìm dưới lớp kính cường lực của chiếc điện thoại.

Tôi nhấp một ngụm cà phê đen, vị đắng chát trôi tuột xuống cổ họng, ép bản thân phải tỉnh táo sau một đêm gần như thức trắng. Nắng sớm hắt qua rèm cửa, chiếu thành những vệt dài trên mặt bàn đảo. Tuấn đang đứng đối diện, thong thả phết bơ lên lát bánh mì nướng. Dáng vẻ anh thong dong, nhàn nhã, hoàn toàn trái ngược với con thú đói khát đã đè nghiến tôi ra thảm cửa tối qua.

Luật thứ hai: *Sự thành thật tàn nhẫn*.

Tôi hít một hơi sâu, cầm chiếc điện thoại đẩy trượt trên mặt đá cẩm thạch sang phía anh.

"Đêm qua Ethan nhắn tin cho em."

Động tác phết bơ của Tuấn khựng lại giữa chừng. Không có vẻ gì là ngạc nhiên, anh đặt con dao xuống đĩa, với tay cầm chiếc điện thoại lên. Ngón cái của anh vuốt mở màn hình tôi đã để sáng sẵn. Mắt Tuấn lướt qua dòng chữ duy nhất hiển thị dưới cái tên Ethan Walker, rồi liếc lên nhìn thời gian gửi.

"Hai giờ mười ba phút sáng," Tuấn đọc nhỏ, khóe môi khẽ nhếch lên. Anh lật qua lật lại chiếc thiết bị trong tay. "Tay em lạnh... Hắn ta giỏi đấy. Không một từ ngữ thô tục, không vi phạm luật cấm gạ gẫm, nhưng lại biết cách gõ cửa vào lúc tâm lý phụ nữ yếu đuối nhất."

Tuấn ngước lên nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng đều đều như đang phân tích một dự án ở công ty: "Em nghĩ gì khi đọc dòng này?"

Dạ dày tôi quặn lại một nhịp. Ánh mắt Tuấn sắc lẹm, soi bói. Tôi nhớ lại cái cảm giác nóng rực râm ran dưới lòng bàn tay khi đọc tin nhắn đó trong bóng tối, cái cảm giác muốn vứt bỏ sự tự tôn để nhắn lại một câu lả lơi.

"Em... em thấy hơi bất ngờ," tôi cúi nhìn lớp bọt bám trên thành ly cà phê, cẩn thận lựa lời. "Hơi sợ nữa. Cứ như anh ta nhìn thấu được em đang nghĩ gì vậy."

Đó là sự thật. Nhưng nó chỉ là một nửa sự thật. Tôi đã giấu đi phần quan trọng nhất: *Tôi thấy hưng phấn vì sự trêu chọc đó.*

Tuấn gật đầu, có vẻ hài lòng với câu trả lời. Anh bước vòng qua bàn, vòng tay ôm lấy vai tôi từ phía sau, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi.

"Sợ là đúng. Hắn ta là một gã thợ săn có học thức," hơi thở của Tuấn phả vào tóc tôi, mang theo một sự kích động ngầm. "Nhưng em không cần phải sợ. Anh ở đây. Anh sẽ là người cầm dây cương."

Tuấn vươn tay lấy chiếc điện thoại của mình trên mặt bàn, mở một ứng dụng đặt phòng. Ngón tay anh lướt nhanh, dứt khoát.

"Mia Saigon. Khu biệt thự biệt lập ven sông," Tuấn nói, giọng đã chuyển sang chế độ sắp xếp công việc quen thuộc. "Tối mai. Chín giờ. Anh sẽ nhắn địa chỉ và số phòng cho hắn."

Tim tôi đập hẫng một nhịp. "Tối mai luôn sao anh? Nhanh vậy..."

"Chúng ta đã xong bước kiểm tra. Càng kéo dài sự chờ đợi, ranh giới sẽ càng dễ bị lu mờ," Tuấn ấn nút xác nhận thanh toán, rồi quay điện thoại của tôi lại. "Bây giờ, em trả lời tin nhắn của hắn đi."

Tôi nhìn màn hình. "Em phải nhắn gì?"

"Nhắn đúng sự thật," Tuấn thì thầm sát bên tai tôi. "Bảo hắn: *Chín giờ tối mai. Chồng em sẽ gửi địa chỉ. Đừng bắt em phải đợi.*"

Mồ hôi rịn ra trong lòng bàn tay tôi. Dưới sự giám sát của chồng, tôi ngoan ngoãn gõ từng chữ một. Nút 'Gửi' vừa được bấm, chỉ chưa đầy mười giây sau, biểu tượng ba dấu chấm đã nhấp nháy. Ethan đang online. Anh ta như thể đã thức chờ tin nhắn này từ đêm qua.

Một tin nhắn mới hiện lên. Ngắn gọn, lạnh lùng nhưng mang tính xác nhận tuyệt đối:
*"Anh sẽ đúng giờ."*

Tuấn bật cười khẽ, vuốt dọc cánh tay tôi rồi buông ra, quay trở lại đĩa bánh mì của mình. "Xong. Tối mai anh sẽ đưa em đi ăn tối trước, rồi chúng ta đến đó."

***

Cả buổi chiều thứ Bảy trôi qua trong một trạng thái lơ lửng, thực ảo đan xen. Tôi ngồi thu mình trên chiếc ghế bành ở góc phòng ngủ, thẫn thờ nhìn bóng nắng tắt dần qua khung cửa kính.

*Ngày mai.*

Khái niệm thời gian đột nhiên trở nên đáng sợ. Lời nói tưởng tượng đã đem lại khoái cảm điên cuồng, vậy da thịt thật, hơi thở thật, một người đàn ông lạ mặt đè lên người tôi sẽ tạo ra thứ sóng thần nào?

Sáu giờ chiều, tôi lôi từ đáy tủ quần áo ra một chiếc hộp giấy bọc nhung đen. Đây là món quà sinh nhật Tuấn tặng tôi năm ngoái — một bộ nội y ren liền thân xẻ sâu, đỏ thẫm như màu rượu vang, với phần dây đan chéo hở toàn bộ phần lưng và hai bên hông. Tôi mới chỉ mặc nó duy nhất một lần vì quá mỏng và khiêu khích.

Tôi vắt bộ đồ lên mép giường, đưa tay vuốt ve lớp vải ren. Cảm giác thô ráp cọ xát vào đầu ngón tay.

"Anh sẽ ở đó cùng em," giọng Tuấn vang lên từ cửa phòng. Anh đã đứng đó từ lúc nào, khoanh tay dựa vào khung cửa nhìn tôi. "Anh sẽ khởi động cho em. Sẽ hôn em, dạo đầu cho em. Đến khi em ướt đẫm và sẵn sàng nhất, hắn ta mới được phép bước vào."

Tôi quay lại nhìn chồng. Sự che chở và tính toán song hành trong cùng một con người. Anh đang tự tay dâng vợ mình cho kẻ khác, nhưng lại sắp xếp nó chu đáo như một buổi lễ tế thần.

"Nếu lúc đó... em sợ quá rồi đổi ý thì sao?" Tôi hỏi nhỏ, giọng hơi run.

Tuấn bước tới, nâng cằm tôi lên. Ánh mắt anh kiên định, không có chút giận dữ nào. "Luật số một. Em có quyền phủ quyết. Em chỉ cần nói từ an toàn. *'Đủ rồi'*. Hắn ta sẽ phải cút ngay lập tức, và anh sẽ đưa em về. Không có gì phải sợ cả."

"Đủ rồi," tôi lặp lại từ an toàn, như thể đang cố khắc nó vào não.

Tuấn cúi xuống, hôn lên trán tôi một nụ hôn thật sâu, thật lâu. Một nụ hôn thuần khiết của sự bảo bọc.

Nhưng khi anh quay lưng đi ra phòng khách, tôi lại nhìn xuống bộ đồ ren đỏ thẫm trên giường. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Tôi nhận ra một sự thật cay đắng.

Tôi không sợ mình sẽ nói *"Đủ rồi"*.
Điều tôi thực sự sợ... là tôi sẽ không bao giờ muốn thốt ra hai từ đó.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
252
157
43
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
823
Chương 7 – Lần đầu (Phần 1)

Đảo mắt qua chiếc đồng hồ điện tử trên tủ đầu giường vừa nhảy sang con số 8:45 tối, tôi cắn chặt môi để kìm lại một tiếng rên khi ngón tay Tuấn miết dọc theo mép quần lót ren đỏ thẫm đã ướt đẫm dịch nhờn.

Phòng suite ở Mia Saigon chìm trong ánh sáng mờ ảo của hai chiếc đèn bọc lụa vàng. Mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng không giấu nổi nhịp thở đang ngày càng gấp gáp của tôi. Tôi đang nằm ngửa trên chiếc giường cỡ king, tấm lưng trần chìm vào lớp nệm trắng toát. Bộ nội y ren đỏ thẫm bó sát lấy những đường cong, từng sợi dây đan chéo cọ xát vào da thịt tạo ra cảm giác ngứa ngáy râm ran.

Tuấn quỳ giữa hai chân tôi. Anh mặc chiếc áo sơ mi đen đã cởi bung ba cúc đầu. Đúng như thỏa thuận, anh đang khởi động cho tôi. Môi anh ướt át trượt từ xương quai xanh, mút nhẹ lên bầu ngực bị đẩy cao bởi lớp áo lót ren, rồi lần mò xuống vùng bụng phẳng lỳ.

"Thả lỏng ra nào vợ," Tuấn thì thầm, ngón tay cái của anh trượt hẳn vào bên trong lớp vải mỏng, chạm thẳng vào vùng nhạy cảm đang sưng tấy.

Tôi luồn tay vào tóc anh, bám víu lấy sự thân thuộc. Khi ngón tay Tuấn lách sâu vào vách thịt, tôi rướn người lên, nhịp thở đứt quãng. Cảm giác trơn tuột, an toàn từ sự vuốt ve của chồng khiến những khối cơ đang căng cứng của tôi dần nhũn ra. Anh biết chính xác điểm nào cần nhấn, lực nào cần dùng.

"Em ướt hết rồi," giọng Tuấn trầm đục vang lên từ giữa hai chân tôi. Anh ngước lên nhìn tôi, rút ngón tay bóng nhẫy ra khỏi cơ thể tôi. "Sẵn sàng đón khách chưa?"

*Cộc. Cộc.*

Hai tiếng gõ cửa vang lên, khô khốc và chính xác. Đúng chín giờ tối.

Trái tim tôi giật thót. Toàn bộ khoái cảm vừa được nhen nhóm bỗng chốc đông cứng lại. Tôi hoảng hốt nhìn Tuấn.

Tuấn từ từ đứng dậy, vuốt lại nếp áo. Cặp mắt anh tối sẫm lại, một sự khao khát điên rồ rực lên trong đó. Anh cúi xuống, hôn lên trán tôi một cái thật sâu.

"Nằm yên đây. Anh ra mở cửa."

Tiếng bước chân của Tuấn xa dần về phía phòng khách. Tôi nghe tiếng chốt khóa lạch cạch. Tiếng cửa gỗ dày mở ra.

"Chào anh. Đúng giờ quá." Giọng Tuấn vang lên, cố giữ vẻ bình thản nhưng hơi khàn.

"Chào Tuấn. Hy vọng đường kẹt xe không làm hai người chờ lâu." Giọng nói trầm ấm, phát âm tiếng Việt hoàn hảo, pha chút âm mũi đặc trưng. Ethan.

Tiếng bước chân trên mặt sàn gỗ tiến lại gần. Một nặng, một nhẹ. Cửa buồng ngủ được đẩy rộng ra.

Tôi nín thở.

Ethan bước vào, đứng sững lại nơi bậu cửa. Anh ta mặc áo sơ mi trắng bỏ ngoài quần âu tối màu, tay áo xắn cao để lộ đôi cẳng tay nổi rõ gân. Đôi mắt xanh xám của anh ta lập tức ghim thẳng vào tôi, ghim vào bộ đồ ren đỏ chót tương phản gay gắt với lớp ga giường trắng muốt.

Không khí trong phòng như đông đặc lại. Mùi gỗ tuyết tùng trầm ấm của người đàn ông lạ mặt lấn lướt cả mùi tinh dầu sả chanh, lấp đầy khứu giác của tôi.

Ethan không vồ vập lao tới. Anh ta bước từng bước chậm rãi đến cuối giường. Tuấn đi theo ngay sau, kéo một chiếc ghế bành nệm nhung đặt cách giường khoảng một mét, rồi lặng lẽ ngồi xuống.

"Em đẹp lắm, Minh Anh," Ethan cất giọng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Anh ta đưa tay tháo từng chiếc cúc áo sơ mi, động tác thong thả, mắt không hề rời khỏi cơ thể tôi.

Tôi cắn chặt môi dưới, không dám lên tiếng. Tầm nhìn của tôi đập qua đập lại giữa Ethan đang cởi áo và Tuấn đang ngồi bất động trên ghế. Tay Tuấn nắm chặt lấy thành ghế, các khớp ngón tay trắng bệch.

Ethan quăng chiếc sơ mi xuống sàn, để lộ phần thân trên vạm vỡ, săn chắc, một vài hình xăm mờ nhạt ẩn hiện dưới bắp tay. Anh ta leo lên giường. Lớp nệm lún sâu xuống dưới sức nặng của một cơ thể lớn hơn Tuấn rất nhiều.

Anh ta quỳ chống tay hai bên hông tôi, đổ cái bóng to lớn che khuất ánh đèn trần lên người tôi. Hơi nóng từ da thịt anh ta hắt thẳng xuống mặt tôi.

"Anh chạm vào em được chứ?" Ethan thì thầm, giọng nói trầm thấp cọ xát vào màng nhĩ.

Một câu hỏi xin phép. Sự lịch thiệp ép người ta vào chân tường, khiến tôi không có lấy một lý do nào để dùng từ an toàn. Tôi khẽ gật đầu, cổ họng khô khốc.

Bàn tay to lớn, thô ráp của Ethan đặt lên đùi tôi. Hơi ấm truyền qua lớp vải ren mỏng manh, bỏng rát. Anh ta chậm rãi trượt bàn tay lên trên, miết theo đường cong của hông, vòng qua eo, rồi dừng lại ở phần khóa gài nằm ngay giữa hai bầu ngực tôi.

"Mắt em đang nhìn đi đâu thế?" Ethan thấp giọng hỏi, khi nhận ra ánh mắt tôi đang trượt khỏi khuôn mặt anh ta.

Theo bản năng, tôi đang nhìn về phía chiếc ghế góc phòng. Nơi Tuấn đang ngồi.

Ethan hiểu ngay. Anh ta không ép tôi phải nhìn mình. Thay vào đó, anh ta cúi sát xuống, hơi thở nóng hổi cào nhẹ vào vành tai tôi.

"Cứ nhìn anh ta đi," Ethan thì thầm. "Nhìn chồng em. Nhìn cách anh ta đang dán mắt vào tay anh lúc anh lột đồ của em."

Tôi chuyển ánh mắt nhìn thẳng vào Tuấn. Khóe môi Tuấn giật nhẹ, hơi thở nặng nề. Đôi mắt anh đỏ ngầu khóa chặt lấy bàn tay của Ethan đang đặt trên ngực tôi. Một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong mắt chồng tôi: chông chênh, chiếm hữu ngầm, và nhục dục điên cuồng.

*Tạch.*

Ethan mở móc gài. Lớp ren đỏ bung ra, phơi bày hai bầu ngực trần trụi của tôi dưới ánh đèn vàng.

Tuấn thở hắt ra một tiếng nặng nhọc, tay anh di chuyển xuống phía dưới lớp quần âu của chính mình, bắt đầu xoa nắn.

Ethan cúi đầu, há miệng ngậm trọn lấy một bên ngực tôi. Đầu lưỡi anh ta nóng rực, ướt át, cuốn lấy phần đỉnh nhạy cảm và mút mạnh.

"Ah..." Tôi giật nảy người, ngón tay bấu chặt vào tấm ga giường. Một cảm giác hoang dại đâm xuyên qua hệ thần kinh. Không giống cách Tuấn mơn trớn lúc nãy. Ethan bạo dạn hơn, mang tính chiếm đoạt nhiều hơn.

"Nói cho chồng em biết đi," Ethan nhả ngực tôi ra, ngẩng mặt lên, một vệt nước bọt kéo dài từ môi anh ta xuống da tôi. "Nói cho anh ta nghe... cảm giác khi bị anh hôn thế nào."

Mắt tôi vẫn dính chặt vào mắt Tuấn. Cái nhìn tam giác khép kín mạch điện của dục vọng. Tuấn đang tự vuốt ve chính con cặc của mình qua lớp vải quần, mắt anh như đang thiêu đốt tôi, khao khát câu trả lời.

"Anh ơi..." Tôi nói đứt quãng, giọng run rẩy vang lên trong căn phòng vắng. "Nóng lắm... miệng anh ấy nóng lắm..."

Tuấn gầm nhẹ trong cổ họng, gật đầu, ra hiệu cho Ethan tiếp tục.

Ethan nhếch mép. Bàn tay anh ta trượt thẳng xuống dưới, móc vào lớp vải ren mỏng nối giữa hai chân tôi rồi xé mạnh. Lớp vải đứt tung đánh xẹt một tiếng sắc lẹm, để lộ toàn bộ vùng kín đang ướt sũng dịch nhờn của tôi.

Anh ta kéo khóa quần, lôi ra thứ vũ khí nam tính khổng lồ, cứng ngắc, phần đầu bóng nhẫy đã rỉ ra chút dịch trong suốt.

Trái tim tôi nảy lên tận cổ họng. Nỗi sợ hãi xen lẫn sự khao khát cấm kỵ bóp nghẹt buồng phổi tôi khi nhìn thấy kích thước đó.

"Đăng..." Tôi bật thốt ra tên tiếng Việt của anh ta, một tiếng rên rỉ vô thức vì quá choáng ngợp.

Đôi mắt xanh xám của Ethan lóe lên một tia nguy hiểm khi nghe tôi gọi cái tên đó. Anh ta dùng một tay giữ chặt lấy hông tôi, tay kia nắm lấy con cặc nóng rực của mình, áp phần đầu thô ráp chà xát mạnh vào ngay cửa mình tôi.

"Nhìn kỹ nhé, Tuấn," Ethan nói, mắt không rời khỏi tôi nhưng lời nói lại hướng thẳng về phía chiếc ghế góc phòng.

Rồi, không một tiếng báo trước, anh ta rướn người, đâm phập một cú lút cán vào sâu tận bên trong tôi.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
252
157
43
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
823
Chương 8 – Lần đầu (Phần 2)

Cú đâm lút cán ấy đánh sập mọi ý thức trong đầu tôi.

Cảm giác bị nong ra đến căng tức khiến tôi nín bặt, toàn thân co rúm lại. Nó quá to, quá sâu. Một chút đau nhói xé rách mỏng manh ở giây đầu tiên ngay lập tức bị cuốn phăng bởi một luồng khoái cảm sắc lẹm, dội ngược từ bụng dưới lên tận óc.

Ethan khựng lại. Hai bàn tay thô ráp của anh ta bóp chặt lấy hông tôi, ghì sát tôi xuống nệm, ép tôi phải nuốt trọn độ sâu đó. Cảm giác cọ xát của lớp màng mủ cao su quyện với dịch nhờn ướt át bên trong làm tôi rùng mình. Hơi thở anh ta nặng trịch, phả từng luồng nóng hổi xuống hõm cổ tôi.

"Mở mắt ra," Ethan ra lệnh, giọng trầm đục. Một tay anh ta bóp nhẹ cằm tôi, ép tôi quay mặt về phía góc phòng. "Nhìn chồng em đi."

Tôi hé bờ mi đang rịn nước. Qua tầm nhìn mờ ảo, tôi thấy Tuấn. Anh đang ngồi trên chiếc ghế bành, người chồm về phía trước, một tay bóp chặt thành ghế đến trắng bệch các khớp xương, tay kia đang trượt lên xuống dọc theo con cặc cương cứng của chính mình. Mắt Tuấn đỏ ngầu, dán chặt vào nơi cơ thể tôi và người đàn ông lạ mặt đang dính liền vào nhau.

Ethan bắt đầu cử động. Anh ta rút ra một nửa rồi thúc mạnh vào.

*Chát.*

Tiếng da thịt va đập vang lên khô khốc, ướt át, dội vào bốn bức tường cách âm của phòng khách sạn. Ethan không vội vã. Anh ta duy trì một nhịp điệu chậm rãi nhưng tàn nhẫn, mỗi cú thúc đều đâm sâu đến tận cùng, nghiền ép lên những điểm nhạy cảm nhất.

"Ưm... ah..." Tôi cắn môi, mười đầu ngón tay bấu nát lớp ga giường trắng muốt.

"Gọi anh ta đi," Ethan thì thầm sát tai tôi, nhịp dập bắt đầu tăng tốc. "Nói cho anh ta biết cặc anh đụ em sướng thế nào."

"Tuấn... Tuấn ơi..." Tôi nức nở gọi tên chồng, đầu óc quay cuồng. Tôi đang nằm phơi mình ngay trước mặt chồng, bị một kẻ lạ mặt thao túng đến mất cả lý trí, nhưng khốn nạn thay, thân xác tôi lại đang gào thét đòi hỏi nhiều hơn nữa.

"Em sướng không, Minh Anh?" Giọng Tuấn vang lên từ góc phòng, khàn đặc, đứt quãng vì nhịp thở gấp gáp. "Bị gã đó đâm sâu như thế... sướng không?"

Sự đồng thuận từ chính miệng Tuấn như một mồi lửa ném thẳng vào đống củi khô. Chút phòng thủ và sự xấu hổ cuối cùng bị thiêu rụi hoàn toàn.

"Sướng... sướng lắm..." Tôi bật khóc, cong cớn người lên đón nhận những cú dập điên cuồng của Ethan. "Đăng... đâm sâu quá... đụ em mạnh nữa đi... ah..."

Ethan gầm lên trong cổ họng khi nghe tôi gọi tên tiếng Việt của anh ta lần thứ hai. Hai tay anh ta trượt từ hông lên, luồn xuống dưới lưng tôi, nhấc bổng phần thân dưới của tôi lên cao hơn để đâm vào một góc sâu nhất. Nhịp dập trở nên dồn dập, liên hồi như một cơn mưa rào đập vào cửa kính. Bầu ngực trần của tôi nảy lên sau mỗi cú thúc. Mùi mồ hôi nam tính, mùi mủ cao su và mùi vị đặc trưng của tình dục hòa quyện vào nhau, đặc quánh.

Mắt tôi vẫn khóa chặt lấy mắt Tuấn. Gân xanh nổi hằn trên trán chồng tôi. Anh đang đẩy nhanh tốc độ vuốt ve trên tay mình. Anh đang nhìn vợ mình bị lột trần, bị làm cho sướng đến phát điên bởi một kẻ khác, và anh đang tận hưởng nó bằng mọi giác quan.

"Đăng... em ra... em chịu không nổi nữa..." Tôi gào lên, hai chân vô thức siết chặt lấy vòng eo săn chắc của Ethan.

"Ra đi. Rên cho chồng em nghe đi!" Ethan nghiến răng, thúc một cú tàn bạo nhất.

Bụng dưới tôi co thắt từng cơn dữ dội. Một luồng sóng nhiệt trào dâng, quét sạch mọi ý nghĩ. Tôi thét lên một tiếng lanh lảnh, lưng cong lên như một cánh cung. Cực khoái ập đến tàn phá mọi ý niệm, vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của tôi. Vách thịt bên trong co rút liên hồi, siết chặt lấy vật cứng cựa bên trong.

Cùng khoảnh khắc đó, tôi thấy Tuấn ngửa cổ ra sau, gầm lên một tiếng thỏa mãn. Những luồng tinh dịch trắng đục bắn thẳng lên lớp vải quần âu tối màu của anh.

Ethan cũng cứng người lại. Anh ta gục đầu xuống vai tôi, hơi thở đứt quãng, dồn những nhát đâm cuối cùng trước khi xả tung mọi thứ vào bên trong lớp bao cao su.

Căn phòng bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng. Tiếng nhạc jazz nhè nhẹ phát ra từ chiếc loa bluetooth góc phòng giờ mới lọt thỏm vào màng nhĩ. Chỉ còn lại tiếng thở hồng hộc của ba con người vừa đi qua một trận cuồng phong.

Ethan vẫn đè trên người tôi, ngực anh ta phập phồng áp sát vào ngực tôi. Phải mất gần một phút, anh ta mới từ từ chống tay đứng dậy. Anh ta cẩn thận rút ra, tháo lớp bao cao su vứt vào thùng rác nhỏ cạnh giường, rồi kéo tấm chăn trắng đắp ngang cơ thể trần trụi, đang run rẩy vì dư chấn của tôi.

"Em làm tốt lắm," Ethan mỉm cười nhẹ. Anh ta cúi xuống, hôn phớt lên mu bàn tay tôi.

Không còn sự thô bạo, dâm đãng của vài phút trước. Chỉ còn lại sự tôn trọng và nâng niu. Anh ta nhặt chiếc áo sơ mi dưới sàn khoác tạm vào người, rồi lặng lẽ bước ra ban công, kéo hờ cánh cửa kính lại, nhường không gian riêng tư cho hai vợ chồng tôi.

Tôi nằm bẹp trên nệm, hai mắt ướt nhòe, lồng ngực phập phồng chưa dứt.

Tiếng bước chân chậm rãi tiến lại gần giường. Tuấn đã lau sạch sẽ. Anh leo lên nệm, nằm xuống bên cạnh và ôm gọn tôi vào lòng. Bàn tay thô ráp của chồng luồn vào mái tóc bết mồ hôi của tôi, vuốt ve một cách đầy che chở. Hơi ấm từ ngực anh truyền sang, xoa dịu đi cái lạnh của điều hòa đang làm da tôi khẽ rùng mình.

"Em ổn chứ?" Tuấn hôn lên đỉnh đầu tôi, giọng dịu dàng.

"Em hơi mệt," tôi thều thào, vùi mặt vào hõm cổ anh, hít đầy lồng ngực mùi hương quen thuộc của chồng.

Cái mỏ neo cảm xúc này kéo tôi trở về thực tại. Tuấn không oán trách. Tuấn không tức giận. Anh đang ôm tôi sau khi tôi vừa lên đỉnh cùng một người đàn ông khác.

Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp tim của Tuấn đập đều đặn dưới má mình. Đêm nay, tôi đã tự tay đập nát ranh giới lớn nhất của một người vợ. Nhưng điều khiến tôi sợ hãi nhất lúc này không phải là sự phán xét của xã hội.

Điều tôi sợ nhất... là cảm giác trống rỗng đang từ từ len lỏi trong ngực, khi biết rằng, bắt đầu từ ngày mai, cơ thể tôi sẽ không ngừng khao khát cái cảm giác đâm sâu điên cuồng ấy thêm một lần nào nữa.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
252
157
43
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
823
Chương 9 – Về nhà

Tiếng lạch cạch gài nút tay áo sơ mi của Tuấn kéo tôi ra khỏi giấc ngủ vùi, đưa tôi đối diện thẳng với mớ ga giường nhàu nát và mùi ngai ngái đặc trưng của tình dục vẫn còn lẩn khuất trong phòng suite.

Tôi khẽ cựa mình. Một cơn nhức mỏi râm ran chạy dọc từ eo xuống hai bắp đùi, nhắc nhở tôi rằng những gì xảy ra đêm qua không phải là một giấc mơ hoang đường. Tôi kéo cao tấm chăn trắng che ngang ngực, đưa mắt nhìn quanh. Căn phòng ngập trong ánh nắng chói chang của buổi sáng Chủ nhật. Chiếc ghế bành góc phòng trống không.

"Hắn về lúc mười một rưỡi đêm qua," Tuấn cất giọng, như đọc được thắc mắc đang chạy qua đầu tôi. Anh bước tới mép giường, ngồi xuống bên cạnh, đưa tay vén những lọn tóc rối xõa trước trán tôi. "Đúng luật. Không ngủ lại."

Tôi gật nhẹ đầu, chui rúc vào lòng bàn tay ấm áp của chồng. Không có cảm giác gượng gạo hay xa cách. Sự hiện diện của Tuấn lúc này giống như một cái mỏ neo vững chắc, kéo tôi trở lại mặt đất sau khi bị quăng quật giữa cơn bão.

Chuyến xe từ Thảo Điền về lại Thủ Đức diễn ra trong sự tĩnh lặng dễ chịu. Tuấn mở một bản nhạc jazz không lời, một tay cầm vô lăng, tay kia nắm chặt lấy tay tôi đặt trên bệ tỳ tay giữa hai ghế. Ngón cái của anh liên tục miết nhẹ lên mu bàn tay tôi. Không ai nhắc lại những chi tiết điên cuồng tối qua. Chúng tôi giống như hai kẻ vừa trốn thoát khỏi một vụ cướp ngân hàng, đang tận hưởng chiến lợi phẩm trong câm lặng.

Khi cánh cửa căn hộ tầng hăm bốn đóng lại sau lưng, tôi vừa định cởi đôi giày cao gót thì Tuấn đã vòng tay ôm lấy eo tôi từ phía sau.

"Đi tắm nhé," anh rỉ tai tôi, hơi thở vương mùi cà phê đen phả vào gáy.

Tôi chưa kịp trả lời, Tuấn đã bế bổng tôi lên. Sức nặng của tôi dường như không làm khó được anh. Anh sải bước đưa tôi thẳng vào phòng tắm, dùng chân đá nhẹ cánh cửa kính cường lực đóng lại.

Nước từ vòi sen phun xuống xối xả, ấm nóng. Dưới màn hơi nước mờ mịt, Tuấn cẩn thận cởi từng lớp quần áo của tôi. Anh không vội vã. Bàn tay phủ đầy bọt sữa tắm của anh lướt qua vai, trượt xuống rãnh ngực, rồi từ từ xoa dọc theo vòng eo tôi.

Động tác của Tuấn bỗng khựng lại khi ngón tay anh chạm vào một vệt đỏ mờ mờ bên hông phải của tôi. Đó là dấu vết từ lực siết quá mạnh của những ngón tay to lớn đêm qua, khi Ethan nhấc bổng tôi lên để đâm vào góc sâu nhất.

Tôi nín thở, theo dõi biểu cảm của chồng.

Tuấn nhìn chằm chằm vào vệt đỏ ấy. Ánh mắt anh tối sẫm lại, lồng ngực phập phồng. Nhưng anh không nổi giận. Anh từ từ quỳ một chân xuống nền gạch ướt, cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng, trân trọng lên chính cái dấu vết do gã đàn ông khác để lại trên da thịt vợ mình.

Sống mũi tôi cay xè. Một luồng cảm xúc trào dâng, bóp nghẹt lồng ngực. Sự bao dung, tính sở hữu và tình yêu của Tuấn cuộn trào trong nụ hôn đó.

Anh đứng lên, ép lưng tôi vào bức tường ốp đá hoa cương lạnh buốt. Môi anh tìm đến môi tôi, mút mát, cắn xé một cách đầy khát khao. Nước ấm liên tục dội xuống, cuốn trôi bọt xà phòng và cả những giọt nước mắt đang ứa ra lăn dài trên má tôi.

"Em là của anh," Tuấn thì thầm vào miệng tôi, hai tay anh nâng bắp đùi tôi lên, vòng qua hông anh.

"Của anh... em là vợ anh..." Tôi nức nở, siết chặt hai cánh tay quanh bờ vai rộng của chồng.

Tuấn từ từ tiến vào. Khác hẳn với những cú dập tàn nhẫn, đâm lút cán của Ethan đêm qua, Tuấn lấp đầy tôi một cách chậm rãi, nhẫn nại. Vách thịt tôi dường như đã nhạy cảm hơn rất nhiều sau trận kích thích quá độ, giờ đây cứ mỗi centimet anh lún vào, cơ thể tôi lại run lên vì một loại khoái cảm vừa quen thuộc vừa sâu sắc.

"Anh yêu em," Tuấn nói, trán anh tì vào trán tôi. Mỗi một từ phát ra, anh lại thúc hông vào một nhịp chắc nịch, xóa nhòa mọi khoảng trống bên trong tôi.

"Em cũng yêu anh... yêu anh lắm..." Tôi nhắm nghiền mắt, cọ xát gò má mình vào mặt anh.

Chúng tôi làm tình dưới làn nước ấm, chậm rãi và ngập tràn sự kết nối. Không có những lời nói tục tĩu. Không có bóng ma của người thứ ba. Chỉ có hai con người đang dùng thể xác để hàn gắn, để dán lại những mảnh vỡ của sự tự tôn, để nhắc nhở nhau rằng gốc rễ của cuộc hôn nhân này vẫn không hề lay chuyển.

Khi cơn cực khoái kéo đến, nó không dữ dội như một vụ nổ, mà trào dâng êm đềm như một cơn sóng triều, ấm áp và trọn vẹn. Tuấn rên lên một tiếng trầm đục, xuất tinh sâu bên trong tôi. Anh gục đầu vào vai tôi, vòng tay siết chặt tôi vào ngực như sợ chỉ cần buông lơi một giây, tôi sẽ tan biến mất.

Ba mươi phút sau.

Tôi quấn chiếc khăn tắm ngang ngực, đứng sấy tóc trước gương bồn rửa mặt. Tuấn đã ra ngoài phòng khách để pha trà. Không gian trở lại vẻ tĩnh lặng của một sáng cuối tuần bình yên.

Tôi nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Vẫn là Minh Anh của ngày hôm qua. Không có chiếc sừng nào mọc lên trên đầu, cũng không có dấu ấn nhục nhã nào khắc trên trán. Đưa một người đàn ông khác lên giường không hề giết chết cuộc hôn nhân của tôi. Ngược lại, bí mật khổng lồ và dục vọng cấm kỵ đó lại trở thành một sợi dây thừng buộc chặt tôi và Tuấn lại với nhau hơn bao giờ hết.

Tôi tắt máy sấy, tiếng động cơ ồn ào vụt tắt.

Nhưng, giữa sự yên lặng đó, ngón tay tôi lại vô thức trượt xuống vùng hông phải, miết nhẹ lên vệt đỏ mờ mờ. Cảm giác đau tức mỏng manh truyền lên não bộ, mang theo một hình ảnh chớp nhoáng về đôi mắt xanh xám và mùi gỗ tuyết tùng ngột ngạt.

Dòng nước ấm vừa rồi có thể gột sạch mùi mồ hôi. Tuấn có thể dùng sự dịu dàng của anh để lấp đầy tâm trí tôi. Nhưng cả hai thứ đó đều không thể gột rửa được một mầm mống đang bám rễ sâu thẳm trong tiềm thức.

Trái tim tôi là của Tuấn. Nhưng cơ thể tôi... dường như đã bắt đầu biết cách ghi nhớ một người đàn ông khác.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
252
157
43
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
823
Chương 10 – Khoảng trống

Bốn ngày trôi qua kể từ đêm ở Mia Saigon, chiếc laptop trước mặt tôi vẫn sáng đèn với một bản kế hoạch dang dở, nhưng tâm trí tôi lại đang mắc kẹt ở màn hình đen ngòm của chiếc điện thoại úp sấp trên bàn.

Mọi thứ đã trở lại quỹ đạo tĩnh lặng đến mức hoàn hảo. Tuấn đi làm lúc tám giờ sáng, về nhà lúc sáu giờ rưỡi tối. Chúng tôi ngồi ăn cơm cùng nhau, xem một tập phim trên Netflix, rồi ôm nhau ngủ. Chồng tôi không hề đả động đến cái tên Ethan Walker lấy một lần, như thể người đàn ông đó chỉ là một ảo ảnh do chúng tôi tưởng tượng ra rồi tự tan biến vào không khí.

Cuộc sống an toàn, phẳng lặng. Nhưng tôi lại đang chết ngạt trong đó.

Tôi nhúc nhích trên ghế sofa, vắt chéo hai chân vào nhau, cố làm dịu đi cảm giác trống rỗng và ngứa ngáy âm ỉ truyền lên từ bụng dưới. Ánh mắt tôi, một lần nữa, lại trượt về phía chiếc điện thoại.

*Bốn ngày. Không một tin nhắn.*

Cái đêm ở hầm rượu, anh ta gửi tin nhắn lúc hai giờ sáng. Đêm ở khách sạn, sau khi kéo chăn đắp cho tôi, anh ta rời đi và biến mất hoàn toàn. Không một lời hỏi thăm *"Em có mệt không?"* hay một câu bông đùa mờ ám nào. Sự im lặng của Ethan giống như một khoảng chân không, hút cạn dưỡng khí, ép tôi phải liên tục nghĩ về anh ta.

Tôi vươn tay, lật ngửa chiếc điện thoại. Màn hình khóa trống trơn. Tôi bấm vào ứng dụng Zalo, ngón tay vô thức lướt xuống tìm cái tên quen thuộc. Lần truy cập cuối cùng: *14 phút trước*.

Anh ta đang online. Anh ta đang cầm điện thoại. Có thể anh ta đang nhắn tin cho đối tác, điều hành công việc, hoặc... đang nhắn tin với một người phụ nữ khác.

Một cảm giác bứt rứt dâng lên chẹn ngang cổ họng. Tôi ném mạnh chiếc điện thoại trở lại mặt kính, phát ra một tiếng *cạch* khô khốc. Tôi thở hắt ra, vuốt mạnh hai tay lên mặt, cố xua đuổi cái suy nghĩ vớ vẩn vừa xẹt qua đầu.

Tôi ghen ư? Không. Thật nực cười. Tôi lấy quyền gì mà ghen? Tôi là người đã có chồng. Ethan chỉ là một kẻ bước vào cuộc chơi thể xác theo luật do Tuấn định ra. Khi xong việc, anh ta rút lui. Đó là sự sòng phẳng tàn nhẫn nhất.

Nhưng lý trí càng cố dập tắt, cơ thể tôi lại càng gào thét. Sự thật là, tôi thèm được nghe giọng nói trầm đục đó gọi tên mình. Tôi thèm cái cảm giác bị đâm xuyên qua đến mức không thở nổi, thèm cái bóng người to lớn che khuất mọi ánh sáng, thèm cái mùi gỗ tuyết tùng ám vào tóc mình. Cơn nghiện nhục dục bị chôn vùi suốt gần ba mươi năm qua nay đã bị đánh thức, và nó đang cắn xé tôi từ bên trong.

Năm giờ chiều. Tiếng mật khẩu mở khóa cửa vang lên tít tít.

Tuấn bước vào nhà, nới lỏng chiếc cà vạt. Trông anh có vẻ uể oải sau một ngày dài. Tôi gấp laptop lại, bước tới đón chiếc cặp từ tay anh.

"Nay công ty nhiều việc hả anh?" Tôi hỏi, kiễng chân hôn nhẹ lên má chồng.

"Ừ, dự án mới đang chạy nước rút." Tuấn ôm eo tôi, rúc đầu vào hõm cổ tôi hít một hơi sâu. "Em ở nhà làm việc ổn không? Có mệt không?"

"Em bình thường," tôi đáp, quay lưng đi về phía bếp để rót cho anh một ly nước.

Tuấn đứng tựa vào bàn đảo, nhìn tôi tu ực nửa ly nước đá. Ánh mắt lờ đờ của sự mệt mỏi ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một cái nhìn sắc lẹm, sâu thẳm.

"Mấy ngày nay em ngủ không ngon," Tuấn đột nhiên lên tiếng. Giọng anh rất nhẹ, nhưng không phải một câu hỏi. Nó là một lời khẳng định. "Đêm nào anh cũng thấy em trằn trọc."

Tôi khựng lại, ngón tay miết chặt quanh thành ly thủy tinh đang rịn nước. Tôi tưởng mình đã giấu rất kỹ. Mỗi lần trở mình, tôi đều cố gắng làm thật khẽ để không đánh thức anh.

"Chắc do đợt này bên khách hàng đổi ý liên tục nên em hơi stress," tôi tìm một cái cớ an toàn.

Tuấn không phản bác. Anh bước tới, gỡ ly nước từ tay tôi đặt xuống mặt đá, rồi vòng tay ôm trọn lấy tôi. Anh ép sát ngực anh vào ngực tôi, cúi đầu thì thầm sát bên tai.

"Thật sự là do công việc sao?" Giọng Tuấn trầm xuống, mang theo một lực hút ma mị. "Hay là do... thèm cái cảm giác bị gã đó đâm vào?"

Tôi giật bắn người, mắt mở to. Máu dồn hết lên mặt, hai vành tai nóng rực như bị hơ trên lửa. Sự bóc trần trần trụi đó đánh sập mọi bức tường phòng thủ.

"Anh..." Tôi cắn môi, định chối cãi, nhưng những từ ngữ mắc nghẹn ở cổ họng.

Tuấn lùi lại nửa bước, nâng cằm tôi lên. Ánh mắt anh xoáy sâu vào tâm can tôi, bóc tách từng lớp ngụy trang mỏng manh. Không có sự giận dữ hay oán trách. Chỉ có sự thấu hiểu tuyệt đối, pha lẫn một sự kích thích điên cuồng.

"Luật thứ hai, Minh Anh," Tuấn nhắc nhở, gõ nhẹ ngón trỏ lên môi tôi. "Sự thành thật tàn nhẫn. Em đang phá luật."

"Em... em không có..." Tôi yếu ớt biện minh, nhưng ánh mắt lảng tránh của tôi đã tố cáo tất cả.

Tuấn cười khẩy. Anh thò tay vào túi quần tây, rút chiếc điện thoại của mình ra, mở khóa rồi đưa cho tôi.

Trên màn hình là khung chat giữa Tuấn và Ethan. Đoạn chat dừng lại ở hai ngày trước.

**Tuấn:** *Cảm ơn vì đêm qua. Mọi thứ rất tuyệt.*
**Ethan:** *Hân hạnh của tôi. Khi nào Minh Anh sẵn sàng, anh cứ báo.*

"Anh ta đang đợi em," Tuấn nói thầm vào tai tôi. "Hắn biết rõ em sẽ khát hắn. Hắn không nhắn tin cho em vì hắn muốn em phải tự tìm đến. Hắn đang ép em phải thừa nhận rằng em muốn bị đụ thêm một lần nữa."

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi. Ethan quá hiểu phụ nữ. Anh ta biết sự im lặng có sức sát thương lớn hơn bất kỳ lời dụ dỗ nào. Anh ta muốn tôi phải tự đập vỡ cái vỏ bọc "người vợ ngoan" bị động.

"Vậy... anh muốn em làm gì?" Tôi ngước nhìn Tuấn, giọng run run, đầu hàng trước sự thao túng của cả hai người đàn ông.

"Lấy điện thoại của em," Tuấn lùi ra xa, khoanh tay trước ngực, ra lệnh. "Nhắn cho hắn."

Tôi nuốt nước bọt, bước về phía sofa, nhặt chiếc iPhone lên. Bàn tay tôi rịn mồ hôi. Tôi mở ứng dụng Zalo, chọn khung chat của Ethan.

"Gõ theo anh đọc," Tuấn đứng từ xa quan sát. "Anh... đang... rảnh... không?"

Ngón tay tôi ngoan ngoãn bấm từng phím. Chữ cuối cùng vừa hiện lên, tôi ngập ngừng quay lại nhìn chồng.

"Gửi đi."

Tôi nhắm mắt, nhấn nút gửi.

*Ting.*

Chỉ mất đúng ba giây, dòng chữ *Đang gõ...* hiện lên. Tim tôi đập thình thịch đập vào lồng ngực. Mười giây sau, một tin nhắn phản hồi xuất hiện.

**Ethan:** *Anh luôn có thời gian cho em.*

Một dòng chữ ngắn gọn, điềm tĩnh, nhưng đầy quyền lực.

"Tốt," Tuấn gật đầu. Anh sải bước tiến lại gần, rút chiếc điện thoại khỏi tay tôi và ném nó sang đầu kia của chiếc sô pha. Anh tóm lấy gáy tôi, kéo sát mặt tôi vào ngực anh. "Bây giờ, nhắn cho anh ta địa chỉ nhà mình."

Mắt tôi mở to sững sờ. Tôi đẩy nhẹ ngực anh ra. "Nhà mình? Tuấn, anh điên sao? Luật thứ ba..."

"Anh là người viết luật," Tuấn gắt nhẹ, môi anh nghiến xuống môi tôi một cái cắn sâu khốc liệt. "Và anh có quyền phá luật. Anh muốn hắn cởi đồ em ngay trên cái sofa này. Ngay trong nhà của chúng ta. Tối nay."
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
252
157
43
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
823
Chương 11 – Lãnh thổ

Bốn mươi lăm phút chờ đợi kể từ lúc bấm nút 'Gửi' là bốn mươi lăm phút dài nhất trong cuộc đời tôi.

Tôi ngồi thu lu trên chiếc sô pha bọc da lộn màu ghi xám — nơi mỗi tối thứ Bảy hai vợ chồng thường cuộn tròn vào nhau xem Netflix. Nhưng tối nay, không có bộ phim nào được bật. Chiếc TV màn hình phẳng tối đen, phản chiếu cái bóng mờ mờ của tôi trong chiếc váy lụa ngủ màu be mỏng dính.

Tuấn đã bắt tôi cởi hết đồ lót. Bên dưới lớp lụa êm ái ấy là một cơ thể hoàn toàn trống rỗng, ướt rượt và đang run lên từng hồi vì căng thẳng.

Tuấn ngồi ở chiếc ghế bành đơn đối diện, tay xoay xoay ly Macallan cạn đáy, mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ treo tường. Anh đã tự tay đập vỡ quy tắc lớn nhất của mình. Đưa một người đàn ông khác vào nhà không chỉ là vấn đề thể xác, nó là sự xâm phạm vào lãnh thổ, vào cái kén an toàn duy nhất của cuộc hôn nhân. Tôi biết Tuấn làm thế vì anh muốn đẩy giới hạn kích thích lên một nấc mới, nhưng sâu thẳm trong mắt chồng lúc này, tôi vẫn lờ mờ nhận ra một sự chông chênh khó giấu.

*Bính boong.*

Tiếng chuông cửa vang lên lanh lảnh, chẻ đôi bầu không khí ngột ngạt của căn hộ.

Tôi giật bắn người, hai bàn tay vô thức bấu chặt lấy thành sô pha. Tuấn đứng phắt dậy. Anh hít một hơi sâu, vuốt lại vạt áo phông ở nhà, rồi bước ra phía cửa. Tiếng chốt khóa lạch cạch vang lên. Cánh cửa gỗ nặng trịch mở ra.

"Chào anh." Giọng nói trầm ấm vang lên, điềm tĩnh và quen thuộc đến mức khiến dạ dày tôi quặn lại.

"Vào đi." Tuấn đáp ngắn gọn, né người sang một bên.

Ethan bước qua bậc cửa. Anh ta mặc một chiếc áo thun đen trơn bó sát phần ngực rằn ri cơ bắp và quần jeans sẫm màu, tay xách theo một chai vang chưa mở nắp. Sự xuất hiện của cơ thể to lớn ấy lập tức ép không gian căn hộ của chúng tôi như nhỏ lại.

Mùi gỗ tuyết tùng ngai ngái, ngột ngạt theo những bước chân của Ethan lướt qua huyền quan, tràn vào phòng khách, ngang nhiên đè bẹp mùi hương lavender quen thuộc mà tôi vẫn thường xông mỗi tối.

"Nhà đẹp đấy," Ethan đưa mắt nhìn quanh phòng khách, rồi dừng lại ở bức ảnh cưới bằng gỗ ép treo trên mảng tường trống. Ánh mắt anh ta lướt qua nụ cười hạnh phúc của tôi và Tuấn trong ảnh, khóe môi khẽ nhếch lên. "Gọn gàng. Ấm cúng."

"Cảm ơn," Tuấn đóng cửa lại, bước theo sau. Anh chỉ tay về phía chai rượu. "Không cần khách sáo thế đâu. Cứ để lên bàn đảo bếp đi."

Ethan gật đầu, đặt chai vang xuống mặt đá cẩm thạch. Rồi, đôi mắt xanh xám của anh ta từ từ quay sang phía tôi.

Tôi đang ngồi trên sô pha, hai chân co lại sát ngực. Dưới ánh đèn vàng, tôi biết lớp váy lụa này mỏng đến mức độ nào. Ethan đút hai tay vào túi quần, chậm rãi bước về phía khu vực phòng khách. Tiếng đế giày của anh ta nện xuống mặt sàn gỗ gõ từng nhịp vào màng nhĩ tôi.

Anh ta đứng sững lại trước mặt tôi, đổ một cái bóng dài che khuất ánh sáng từ chiếc đèn chùm.

"Lâu rồi không gặp em, Minh Anh," Ethan cất giọng.

Lời chào lịch sự, nhưng ánh mắt anh ta thì đang lột trần tôi. Anh ta nhìn thẳng vào hai điểm nhô lên sau lớp áo lụa, rồi trượt xuống phần viền váy đang trễ nải trên đùi.

Tuấn tiến lại gần, ngồi xuống chiếc ghế bành cũ. Anh gác một chân lên đầu gối, ngả người ra sau.

"Hôm nay, anh không muốn em làm ở khách sạn nữa," Tuấn lên tiếng, xác lập lại quyền lực của người chủ nhà. "Sô pha này là chỗ bọn tôi hay nằm xem phim. Ethan, anh cứ tự nhiên."

Ethan quay sang nhìn Tuấn, rồi lại nhìn xuống chỗ tôi đang ngồi. Một nụ cười trầm ngâm hiện lên trên môi người đàn ông ngoại quốc. Anh ta hiểu ngay cái trò chơi tâm lý mà Tuấn đang giăng ra. Đụ vợ người khác trong khách sạn là một cuộc giao dịch. Nhưng đụ cô ấy ngay trên chiếc sô pha gia đình, dưới bức ảnh cưới của họ... đó là một sự vấy bẩn đầy nghệ thuật.

"Chỗ này sao?" Ethan chỉ tay vào phần đệm giữa của sô pha.

Tuấn gật đầu.

Ethan từ từ tiến sát lại, đầu gối anh ta chạm vào mép sô pha. Anh ta cúi người xuống, chống hai tay lên phần đệm hai bên hông tôi. Hơi thở nóng rực phả thẳng vào mặt tôi, mang theo mùi bạc hà và thuốc lá mỏng manh.

"Thả chân xuống đi," Ethan ra lệnh, giọng rất nhẹ nhưng không cho phép sự phản kháng.

Tôi ngoan ngoãn buông lỏng hai chân, chạm gót xuống mặt thảm lông.

Ethan không vội vàng lột váy tôi ra. Anh ta luồn hai bàn tay to lớn, thô ráp xuống dưới bắp đùi tôi, từ từ vuốt ngược lên trên. Cảm giác da thịt chạm nhau khiến tôi rùng mình. Bàn tay anh ta mang theo một luồng nhiệt bỏng rát, lướt qua lớp da trần, tiến dần về phía vùng nhạy cảm nhất.

"Em ướt sẵn rồi này," Ethan thì thầm, ngón tay giữa của anh ta khẽ miết qua khe thịt đã sũng nước của tôi ngay dưới lớp váy lụa. "Từ lúc nhắn tin cho anh, em đã chảy nước thế này sao?"

"Ưm..." Tôi cắn môi, ngước nhìn anh ta, rồi vô thức liếc sang Tuấn.

Tuấn đang dán mắt vào bàn tay của Ethan đang lẩn khuất dưới vạt váy của vợ mình. Trán chồng tôi rịn mồ hôi, hô hấp bắt đầu trở nên nặng nhọc.

"Nói đi Minh Anh," Tuấn khàn giọng hối thúc. "Trả lời hắn."

"Vâng... em... em nhớ cảm giác đó..." Tôi thú nhận, sự nhục nhã hòa quyện cùng khoái cảm tạo thành một cơn say chuếnh choáng.

Ethan rút tay ra. Ngón tay anh ta bóng nhẫy dịch nhờn. Anh ta đưa nó lên ngang tầm mắt, như để cho Tuấn nhìn thấy rõ ràng "thành quả" của mình, rồi đưa lên miệng, mút nhẹ ngón tay ấy.

Một hành động dâm đãng nhưng lại được thực hiện một cách cực kỳ thong dong. Dạ dày tôi thắt lại vì kích thích.

Rồi, bằng một động tác dứt khoát, Ethan nắm lấy gấu chiếc váy lụa màu be, kéo ngược qua đầu tôi và ném nó vắt vẻo lên thành sô pha. Tôi hoàn toàn khỏa thân, phơi bày từng đường cong dưới ánh đèn phòng khách quen thuộc, ngay trước mặt hai người đàn ông.

"Da em lạnh quá," Ethan thấp giọng, ngón tay anh ta vuốt dọc sống lưng tôi, khiến những gai ốc nổi lên sần sùi. Anh ta quay sang nhìn Tuấn. "Tuấn, anh có phiền không nếu tôi tắt bớt một ngọn đèn?"

Tuấn khẽ nhíu mày. Sự kiểm soát vừa bị sứt mẻ một chút. Ethan không chỉ tuân lệnh, anh ta đang bắt đầu điều hướng lại không gian này theo ý mình. Nhưng sự khao khát được nhìn thấy tiếp cảnh tượng trước mặt đã chiến thắng lòng tự tôn của người chủ nhà.

"Công tắc ở tường bên trái," Tuấn hất cằm.

Ethan bước tới, bấm tắt ngọn đèn chùm chính. Căn phòng lập tức chìm vào một thứ ánh sáng nhờ nhờ, chỉ còn lại ngọn đèn hắt góc từ phía kệ TV. Không gian bỗng chốc hẹp lại, ngột ngạt và đầy tính riêng tư.

Ethan quay lại, đứng sừng sững trước mặt tôi. Anh ta đưa tay nắm lấy vạt áo thun của mình, kéo tuột ra, để lộ vòm ngực rộng và những múi cơ săn chắc.

Anh ta nắm lấy hông tôi, nhấc bổng tôi lên một chút, kéo sát tôi ra mép sô pha. Phần da đùi sau của tôi ma sát với mặt da lộn, tạo ra một cảm giác rát nhẹ đầy phấn khích. Anh ta quỳ một chân xuống tấm thảm lông, chân còn lại chen vào giữa hai đùi tôi, ép chúng mở rộng ra hết cỡ.

"Ngay tại đây nhé," Ethan nói, nhưng mắt anh ta không nhìn tôi. Anh ta đang nhìn bức ảnh cưới treo trên tường.

Rồi, anh ta cúi xuống, úp mặt vào phần đùi non của tôi. Cùng lúc đó, từ góc phòng, tôi nghe thấy tiếng khóa quần của Tuấn được kéo xuống một cách thô bạo.

Tôi nhắm nghiền mắt lại. Không gian thiêng liêng nhất của tôi đã chính thức bị vấy bẩn.
Và lạy Chúa, tôi yêu cái cảm giác vấy bẩn này đến phát điên.
 

rongnho2709

Tập Tành Ăn Chơi
3/2/22
252
157
43
Nha Trang, Khánh Hoà
VND
0
Tín dụng
823
Chương 12 – Trên sô pha

Tiếng khóa kéo rít lên khô khốc từ góc phòng hòa cùng nhịp thở dốc của tôi khi khuôn mặt Ethan gục hẳn vào giữa hai đùi tôi.

Không dạo đầu bằng ngón tay. Không có những cái vuốt ve thăm dò. Đầu lưỡi thô ráp và nóng rực của anh ta quét một đường dứt khoát dọc theo rãnh thịt đang ướt sũng. Tôi nấc lên một tiếng, mười đầu ngón tay bấu chặt vào lớp da lộn màu ghi xám của chiếc sô pha.

Trong không gian tranh tối tranh sáng, chỉ có ánh đèn hắt ra từ góc kệ TV. Tôi ngửa cổ ra sau, gáy tì vào thành ghế, cảm nhận từng đợt co giật truyền từ bụng dưới lan ra toàn thân. Ethan dùng hai tay giữ chặt lấy hông tôi, cố định tôi trên mép ghế. Lưỡi anh ta linh hoạt, lúc thì mút mát tham lam như muốn nuốt trọn mọi thứ dịch vị tiết ra, lúc lại cắn nhẹ lên điểm mẫn cảm khiến tôi giật nảy người.

"Ah... Đăng... chậm thôi..." Tôi rên rỉ, hai tay vô thức luồn vào mái tóc cắt ngắn của anh ta, vò rối.

"Gọi chồng em đi," Ethan lầm bầm, giọng nói rung lên truyền qua lớp da thịt ướt át. Anh ta ngước lên nhìn tôi, khóe môi dính một vệt nước mỏng. "Hỏi anh ấy xem... anh liếm vợ anh ấy có giỏi không?"

Tôi hé mắt nhìn sang chiếc ghế bành. Tuấn đang ngồi đó, quần âu tụt xuống tận gối, tay vuốt ve liên hồi con cặc đã cương cứng. Mắt anh đỏ vằn lên. Tuấn đang nhìn chằm chằm vào cái miệng của gã đàn ông ngoại quốc đang chôn giữa hai chân vợ mình, ngay dưới bức ảnh cưới.

"Tuấn..." Tôi gọi tên chồng, giọng vỡ vụn. "Anh ấy... lưỡi anh ấy làm em sướng quá..."

"Làm cô ấy ra đi," Tuấn gầm lên, hơi thở đứt quãng. Không còn sự điềm tĩnh của người quan sát như ở khách sạn. Việc chứng kiến một người đàn ông khác làm chủ vợ mình ngay trong phòng khách nhà mình dường như đang thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của anh. "Liếm nát lồn cô ấy ra!"

Ethan nhếch mép. Anh ta cúi xuống, tăng tốc độ. Tiếng lép nhép dâm đãng vang vọng khắp phòng, đè bẹp cả tiếng cọt kẹt của khung sô pha dưới sức nặng của tôi. Cơ thể tôi căng lên như một dây cung, và rồi vỡ òa. Dòng nước ồ ạt trào ra, tưới ướt đẫm cằm và môi anh ta.

Tôi lả đi, lưng trần trượt cọ xát vào lớp da lộn của lưng ghế.

Nhưng Ethan không để tôi nghỉ ngơi. Anh ta đứng dậy, xé vội vỏ bao cao su rồi tròng vào. Chiếc áo thun đen bó sát tôn lên bờ vai rộng gấp rưỡi Tuấn. Anh ta túm lấy cổ chân tôi, vắt ngược lên vai mình, rồi đâm thẳng vào.

"Aah!" Tôi hét lên, toàn thân nảy bổng khỏi mặt nệm.

Sự lấp đầy thô bạo và sâu hoắm dội thẳng vào tử cung vừa mới trải qua dư chấn cực khoái. Ethan chống hai tay lên thành sô pha, bắt đầu dập. Tiếng thịt va đập chát chúa vang lên liên hồi. Cả chiếc sô pha rung bần bật theo từng nhát đâm lút cán.

"Sướng không? Hả?" Ethan gầm gừ, mồ hôi từ trán anh ta rỏ xuống ngực tôi.

"Sướng... đâm mạnh nữa đi Đăng..." Tôi cong người lên đón nhận, hoàn toàn đánh mất sự rụt rè.

Bỗng nhiên, một bóng đen cao lớn ập đến che khuất tầm nhìn của tôi.

Tuấn.

Chồng tôi không thể ngồi yên trên chiếc ghế bành đó nữa. Anh đã bước tới, đứng sừng sững ngay bên cạnh sô pha. Một tay anh vẫn đang tự tuốt lấy mình, tay kia bất ngờ vươn ra, bóp chặt lấy cằm tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh.

"Nhìn anh," giọng Tuấn trầm đục, mang tính ra lệnh tuyệt đối. Anh phớt lờ Ethan đang hì hục dập bên dưới, chỉ tập trung vào khuôn mặt đang đầm đìa nước mắt và mồ hôi của tôi. "Em là của ai?"

"Em... ah... của anh... vợ anh..." Tôi nức nở, bên dưới vẫn đang bị Ethan nghiền nát, nhưng tâm trí lại bị kéo giật về phía Tuấn.

"Đúng. Em là vợ anh."

Tuấn cúi gập người xuống, áp môi mình vào môi tôi. Một nụ hôn sâu, mãnh liệt và mang đầy tính chiếm hữu. Lưỡi anh cạy mở khớp hàm tôi, cuốn lấy lưỡi tôi, nuốt trọn những tiếng rên rỉ của tôi.

Cảm giác điên rồ này tàn phá mọi nơ-ron thần kinh. Miệng tôi ngập tràn mùi vị của chồng, hơi thở của chồng, sự kiểm soát của chồng. Nhưng thân dưới của tôi lại đang ngậm chặt lấy thứ vũ khí khổng lồ của một kẻ xa lạ, bị nhịp điệu của gã cày xới đến tung tóe. Tuấn đang dùng chính nụ hôn này để khẳng định lãnh thổ: *Hắn ta có thể dùng cơ thể em, nhưng linh hồn và cái miệng này là của anh.*

Nhịp đâm của Ethan bên dưới bỗng chốc trở nên tàn nhẫn hơn. Anh ta như cảm nhận được sự khiêu khích ngầm từ Tuấn. Bàn tay to lớn của Ethan luồn xuống dưới lưng tôi, nhấc bổng hông tôi lên khỏi mặt nệm, đâm những cú chát chúa, thô bạo nhất từ trước đến nay.

Tuấn rứt khỏi nụ hôn, ngửa cổ ra sau thở dốc. Mắt anh rực lửa khi nhìn vợ mình cong người lên vì khoái cảm.

"Đụ cô ấy đi! Đụ mạnh vào!" Tuấn gào lên, tay anh đẩy tốc độ lên mức tối đa.

Tôi thét lên một tiếng sắc lẹm, móng tay cào rách cả lớp da bọc thành ghế. Một luồng sóng nhiệt cuộn trào từ bụng dưới, nổ tung. Cơ thể tôi co giật liên hồi.

Cùng lúc đó, Ethan gầm lên, ép sát hông vào người tôi, đẩy nhát cuối cùng ngập đến tận gốc. Ở ngay bên cạnh, Tuấn cũng rên lên một tiếng nghẹn ngào, phóng những luồng tinh dịch trắng đục bắn vung vãi lên tấm thảm lông trải sàn ngay dưới chân sô pha.

Căn phòng khách rơi vào trạng thái tĩnh lặng. Chỉ còn ba nhịp thở hồng hộc đan xen vào nhau.

Ethan rút ra, cẩn thận tháo bao cao su rồi vứt vào thùng rác nhỏ dưới chân bàn trà. Anh ta nhặt chiếc áo thun dưới thảm lên, lau vội mồ hôi trên cổ, rồi với lấy chai nước khoáng trên bàn đảo bếp tu một ngụm lớn. Vẫn giữ đúng nguyên tắc, anh ta không nán lại quá lâu ở hiện trường.

"Anh về đây," Ethan lên tiếng, giọng đã trở lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. Anh ta bước tới cửa, xỏ giày. Không có một nụ hôn chào tạm biệt nào dành cho tôi.

"Anh về," Tuấn đáp, đang đứng lau dọn chiến tích của mình trên mặt thảm.

Tiếng cửa sập lại. Căn hộ tầng hăm bốn trở về với sự yên ắng quen thuộc.

Tôi nằm nghiêng trên sô pha, kéo chiếc chăn mỏng đắp ngang ngực, rã rời đến mức không buồn cử động. Tuấn bước tới, ngồi xuống mép bàn trà đối diện, đưa tay vuốt mồ hôi trên trán tôi.

"Em đi tắm nhé?" Anh thì thầm.

Tôi gật nhẹ đầu, chống tay định ngồi dậy.

Nhưng khi tôi vừa nhấc người lên, ánh mắt của cả tôi và Tuấn đều khựng lại, dán chặt vào vị trí tôi vừa nằm.

Trên bề mặt lớp da lộn màu ghi xám của chiếc sô pha đắt tiền... là một vệt nước thẫm màu, to bằng bàn tay. Nó loang lổ, thấm sâu vào bên trong lớp nệm, bốc lên một mùi ngai ngái đặc trưng của tình dục hòa lẫn với mùi gỗ tuyết tùng của gã đàn ông vừa rời đi.

Tuấn nhìn chằm chằm vào vết ố đó. Cơ hàm anh bặm lại, yết hầu trượt lên xuống một nhịp khó nhọc.

Khăn giấy hay dung dịch tẩy rửa có thể làm sạch tấm thảm lông, có thể lau khô mặt bàn đá cẩm thạch. Nhưng vết ố trên chiếc sô pha da lộn này... nó sẽ thấm chặt vào đó, làm hỏng kết cấu của lớp da, và để lại một dấu vết vĩnh viễn không thể xóa nhòa.

Giống hệt như cách trò chơi này vừa cắm rễ vào cuộc hôn nhân của chúng tôi.
 

Bài viết liên quan